🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 136: 136: Phiên Ngoại - Đệ Tử 4

Không đến nửa tháng sau khi họ xuất quan, trấn Thường Bình ở Miện Châu có một cặp song sinh vừa cất tiếng khóc chào đời.

Đó là một hộ rất tốt.

Sẽ vì một tiếng khóc của đứa trẻ mới sinh mà vây quanh, vui mừng đến mức nói năng lộn xộn, chân tay luống cuống.

Sẽ mang theo lễ vật nhỏ, sẽ chạy xung quanh, cảm tạ người thân và láng giềng.

Ô Hành Tuyết và Tiêu Phục Huyên tránh khách khứa đến chúc mừng, vòng đến sau nhà an tĩnh vắng người.

Họ thả một lá bùa bình an, lại đặt một ấn ký bảo hộ.

Ô Hành Tuyết đặt trên cửa sổ một bao kẹp hạt thông tiểu tiên đồng từng thích ăn cùng với một đôi khóa hộ tâm, sau đó ngoắt ngón tay rũ bên người của Tiêu Phục Huyên, khẽ nói: "Đi thôi.

"
––––––
Hai người dừng chân ở một vùng phía Đông cách trấn Thường Bình không xa.

Đó là vùng giao giới giữa Miện Châu và Mộng Đô.

Giống như mỗi lần trước đây, họ đặt một tòa trạch viện ở nơi đó.

Trong sân có mái hiên bốn góc treo chuông nhỏ, có ngọa tháp dựa vào khung cửa sổ to rộng, còn có nền đá trắng, hoa nở đỏ thắm khắp cây như ráng chiều.

Đây là một trong những tòa trạch viện Ô Hành Tuyết và Tiêu Phục Huyên ở lại lâu nhất.

Họ ở lại nơi này hơn mười năm, sau đó thu nhận một đôi đệ tử thiếu niên.

Đôi đệ tử này, một người trời sinh tính tình nóng nảy, từng cái giơ tay nhấc chân đều lộ ra một tia ngang tàng.

Người còn lại tuấn tú chín chắn hơn, ngày ngày luôn suy nghĩ cũng luôn suy ngẫm.

Họ là một đôi huynh đệ.

Thật ra từ mấy trăm năm trước đây, họ cũng đã là huynh đệ.

Một người gọi là Ninh Hoài Sam, một người là Phương Trữ.

–––––––
Người đời thường nói, thiên hạ chưa từng có bữa tiệc nào không tàn, cố nhân cuối cùng cũng sẽ rời đi.

Nhưng chỉ cần nhớ rõ diện mạo, rời xa rồi sẽ tụ họp.

Tựa như nhật nguyệt soi sáng luôn lặn về hướng Tây, nhưng cuối cùng vẫn sẽ mọc trở lại.

.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...