🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 89: Chương 89

n Phàm khẽ kéo chặt chiếc áo khoác, cố gắng ấn đám sương đen đang không yên phận lăn lộn trên cơ bụng mình xuống, mỉm cười hỏi ngược lại: "Có phải anh lại tiện đường không?"

Anh quả thật đang chuẩn bị đến Hải Thành để thử vận may.

Hải Thành đúng như tên gọi của nó, nằm dọc theo bờ biển dài, ba mặt giáp biển cả mênh mông.

Vào tháng tư, tháng năm hàng năm, một số loài cá biến dị ở biển sẽ bắt đầu cuộc hành trình sinh sản ngược dòng.

Một lượng lớn cá biến dị sẽ theo sông ngòi bơi ngược lên, đến nơi sinh sản của chúng.

Mà trạm dừng chân đầu tiên của cá biến dị khi vào sông, chính là Hải Thành.

n Phàm đã nghe thấy tiếng động cơ xe vọng lại.

Anh nghiêng đầu nhìn vào gương chiếu hậu, thấy một đội xe việt dã màu xanh lá cây quen thuộc đang từ phía sau chạy tới.

Chiếc xe đi đầu khi sắp đến gần xe của họ thì giảm tốc độ, rõ ràng là đang hướng thẳng về phía họ.

Trì Nguy
n Phàm cởi áo khoác của mình ra, nói:

"Em trốn tạm vào đây, giấu mình đi đã."

Tay Cẩm Trúc đang giữ cánh tay Trì Nguy

n Phàm rối như tơ vò, anh lấy một chiếc áo khoác từ trong gương nước ra, cẩn thận khoác lên vai Cẩm Trúc.

Vừa định mở miệng hỏi, Cẩm Trúc đã giãy dụa dữ dội thoát ra.

"Không muốn, không muốn!" Cẩm Trúc giật mạnh chiếc áo khoác xuống.

Lần này, không chỉ con ngươi cậu đỏ, mà ngay cả hốc mắt cũng biến thành màu đỏ rồi.

"Được được được, không muốn thì thôi."

Để an ủi Cẩm Trúc đang có tâm trạng bất ổn, Trì Nguy
n Phàm, những móng tay sắc nhọn của zombie vô thức cắm sâu vào lòng bàn tay.

Trì Nguy
n, muốn cắn nuốt mọi ngóc ngách trên cơ thể anh, chỉ có như vậy, mới có thể xoa dịu ngọn lửa khát vọng đang gào thét dữ dội sâu thẳm trong cơ thể mình.

Trì Nguy
n Phàm nhìn chiếc xe càng lúc càng gần, sắp sốt ruột chết mất.

Không thể lay chuyển được Cẩm Trúc, Trì Nguy
n Phàm ngơ ngác.

Thật đúng là "ăn" theo nghĩa đen à.

Mức độ khát máu và bạo lực này hoàn toàn vượt quá sức tưởng tượng của anh.

Hơn nữa, sao Cẩm Trúc lại muốn bị anh ăn?

Cẩm Trúc là zombie, việc em ấy muốn ăn anh là một lẽ tự nhiên.

Nhưng muốn bị anh ăn là sao?

Tâm trí Trì Nguy
n Phàm, nghe Trì Nguy
n Phàm, giận dỗi nói: "Không cần quần áo, anh đã hứa rồi mà!"

Chuyện này sao có thể giống nhau được?

Có người khác đang đến rồi!

Trì Nguy
n Phàm vừa cố gắng lựa chọn những từ ngữ thích hợp để nhẹ nhàng thăm dò nội tâm Cẩm Trúc.

"Trúc Tử, gần đây em có chuyện gì rất muốn làm, nhưng lại thực hiện được không?"

Cơ bắp trên người Cẩm Trúc đột nhiên căng cứng.

Viên tinh hạch trong tay bị cậu bóp nứt, nhưng Cẩm Trúc lại hoàn toàn không hề hay biết.

Cậu máy móc tiếp tục động tác trước đó, vặn nắp bình trái cây, rồi bỏ tinh hạch vào.

Tiếng tinh hạch va chạm lanh canh vang lên, Cẩm Trúc chớp mắt, như thể vừa tỉnh lại, ánh mắt đỏ ngầu cuối cùng cũng có lại tiêu cự.

Cậu đặt lọ thủy tinh xuống, khẽ nói: "Có."

"Ồ?" Trì Nguy
n Phàm nhận thấy giọng Cẩm Trúc đặc biệt thấp, như đang cố gắng kìm nén điều gì đó, anh không khỏi chú ý.

Chuyện gì mà Cẩm Trúc muốn làm nhưng lại chưa thể thực hiện được nhỉ?

"Là chuyện gì vậy?" Trì Nguy
n Phàm, "Không đủ."

"Không đủ." Cậu lại nói một lần nữa, trong giọng nói có thêm vài phần kiên định.

Cẩm Trúc giơ tay lên, đột ngột xé toạc quần áo trên người.

Chiếc áo khoác nylon vốn rất bền chắc, dưới bàn tay cậu lại yếu ớt như làm bằng giấy.

Trì Nguy
n Phàm bỏ thịt sói trắng biến dị vào không gian gương nước, dùng dị năng tắm cho Cẩm Trúc, rồi đưa cậu trở lại chiếc xe việt dã.

Vừa lái xe, Trì Nguy
n Phàm hỏi.

Cho dù tố chất thân thể của một zombie cấp B có thể sánh ngang với siêu nhân, thì việc chiến đấu tay không với những sinh vật biến dị nguy hiểm như vậy vẫn là quá mạo hiểm.

"Em muốn chúng chết chậm một chút, để em đấm thêm mấy cú nữa."

Khi nói câu này, Cẩm Trúc đưa tay lau vết máu dính trên mặt, hơi ngước mắt, trong mắt vẫn còn sót lại vẻ hung bạo và dữ tợn khó che giấu.

Thật kỳ lạ, anh vừa mới nghĩ thông suốt mọi chuyện, không còn lo lắng nữa, thì Cẩm Trúc lại bắt đầu trở nên nóng nảy.

Lo lắng và nóng nảy vốn có chung một nguồn gốc sâu xa, giữa chúng tồn tại một mối liên hệ mật thiết.

Khi phải đối mặt với những sự kiện k*ch th*ch mạnh mẽ, mà vấn đề lại không được giải quyết triệt để, những cảm xúc tiêu cực sẽ dần nảy sinh.

Những cảm xúc tiêu cực này ẩn sâu trong tiềm thức, âm thầm gặm nhấm tâm trí, cuối cùng bùng phát thành sự lo lắng và nóng nảy khó kiểm soát.

Lúc đầu anh lo lắng vì mãi không có tin tức gì về tinh hạch cấp A, không thể giúp Cẩm Trúc khôi phục ký ức.

Nhưng nguyên nhân khiến Cẩm Trúc trở nên nóng nảy là gì?

Trì Nguy
n Phàm trực tiếp hỏi.

Mối quan hệ giữa họ thân thiết đến vậy, dường như không có điều gì không thể hỏi.

"Em không thể nói." Cẩm Trúc khẽ cụp đôi mắt đỏ ngầu xuống, cố gắng không nhìn vào Trì Nguy
n Phàm hơi buông lỏng, cậu nhìn cơ thể dưới áo khoác của Trì Nguy
n Phàm.

Đầu óc Trì Nguy
n Phàm.

Răng chạm vào áo khoác gió, từ từ cắn xuống.

Lực cắn của zombie cấp B cực mạnh, có thể d
n Phàm vội vàng quay đầu lại, nhìn bờ vai và khuôn ngực tr*n tr** của Cẩm Trúc, cuống quýt cầm chiếc áo khoác vừa vứt đi lên.

Cẩm Trúc giữ chặt cánh tay Trì Nguy
n Phàm.

Không thấy người đàn ông đi cùng đối phương lúc trước, cũng không thấy những người nhà mà họ đã vất vả tìm kiếm ở thành phố C, anh ta không khỏi có chút thở dài rồi thu hồi ánh mắt.

Trong mạt thế khắc nghiệt này, mỗi ngày đều có vô số người chết đi, đồng đội hôm nay, ngày mai có lẽ đã biến thành zombie hoặc trở thành thức ăn cho lũ quái vật khát máu.

Thiếu đi một người không có gì lạ, nếu người bên cạnh vẫn luôn ở đó, ngược lại mới là chuyện khiến người ta kinh ngạc.

"Ừm," Trì Nguy
n Phàm giảm tốc độ xe, nghi hoặc hỏi: "Sao vậy? Muốn một cái ôm tạm biệt sao?"

"Muốn..." Muốn Tiểu Nhuy
n Phàm kinh hãi đến toát mồ hôi lạnh.

"Sao em không dùng dị năng?" Trì Nguy
n Phàm có chút lúng túng khẽ hắng giọng một tiếng.

Vừa còn nghĩ mối quan hệ tốt thì cứ trực tiếp hỏi, ai ngờ Cẩm Trúc lại thẳng thừng nói không thể cho anh biết, thật là...

Nhưng anh tôn trọng sự riêng tư của Cẩm Trúc.

"Vậy thì không nói cũng được," Trì Nguy
n Phàm giật mình.

Nhận thấy Cẩm Trúc mấy ngày nay có vẻ rất nóng nảy và bất ổn, phản ứng đầu tiên của Trì Nguy
n Phàm thầm đoán xem Cẩm Trúc sẽ đi đâu, còn đang cân nhắc có nên tìm một chỗ dừng xe để đợi cậu không, thì làn sương đen mà Cẩm Trúc hóa thành đã nhanh chóng tràn đến bao phủ lấy anh, rồi ngưng tụ thành hình người, ngồi gọn trên đùi anh.

Trì Nguy
dàng ra ngoài.

Trong lòng Trì Nguy
n Phàm đành phải cất chiếc áo đi.

Vừa cất áo đi, Trì Nguy
n.

Cẩm Trúc cúi đầu, há miệng, tiến đến vai Trì Nguy
dàng cắn nát xương của nhiều loài động vật biến dị.

Nhưng Cẩm Trúc lại dừng lại ở đó, rất lâu sau, ngay cả vải áo khoác gió cũng không cắn thủng.

Hàm răng lạnh lẽo nhẹ nhàng lướt qua lớp áo, Cẩm Trúc tuyệt vọng nhắm nghiền đôi mắt đỏ ngầu.

Không được, cậu không làm được, cũng không thể làm.

Không ai có thể ở bên cạnh một con zombie luôn khao khát thịt mình, giống như dê núi biến dị sẽ không bao giờ sống chung với sói trắng biến dị.

Nhưng cậu lại vô cùng khao khát Tiểu Nhuy
n Phàm khép chặt áo lại.

Giây tiếp theo, một chiếc xe việt dã màu xanh lá cây dừng lại bên cạnh xe anh.

Cửa sổ xe hạ xuống, gương mặt quen thuộc của dị năng giả hệ hỏa đã cho anh túi bánh mì dẹt ngày trước xuất hiện trong tầm mắt.

"Lại gặp nhau rồi." Dị năng giả hệ hỏa mỉm cười thân thiện nói.

Vẻ ngoài và khí chất của cặp đôi đồng tính này thật sự quá xuất sắc, cho dù hắn chỉ đi cùng họ một ngày ngắn ngủi, thậm chí còn không biết tên nhau, vẫn nhớ rõ họ.

Trì Nguy
n Phàm khoa trương siết chặt vòng tay, ôm một lúc lâu, hỏi: "Đủ chưa?"

Cẩm Trúc ngước đầu lên, đôi mắt đỏ rực nhìn Trì Nguy
n Phàm lặng lẽ thu dọn những mảnh vụn áo nylon rơi ra từ bên trong áo khoác của mình, tùy ý đáp lời: "Đúng vậy, thật trùng hợp."

"Anh định đi Hải Thành sao?"

Dị năng giả hệ hỏa khẽ liếc qua cửa sổ xe, ánh mắt thoáng nhìn sang ghế bên cạnh Trì Nguy
n Phàm đã vài lần chứng kiến cảnh Cẩm Trúc một mình tay không săn giết lũ sinh vật biến dị.

Không có màn sương đen bao phủ, không có ảo giác mê hoặc, chỉ bằng sức mạnh thuần túy của cơ thể, cậu nghiền nát và xé tan những sinh vật biến dị, khiến Trì Nguy

n Phàm, Cẩm Trúc liền hóa thành sương đen, thoát khỏi sự trói buộc của dây an toàn.

Trì Nguy
n Phàm khi nhìn thấy cậu xé quần áo, chính là vô thức ngưng tụ một tấm gương nước, chuẩn bị sẵn sàng cho việc bỏ chạy.

Anh nghĩ Cẩm Trúc muốn đánh anh, nguyên nhân có lẽ là do anh vừa ôm không đủ lâu, khiến Cẩm Trúc không hài lòng.

Nghe có vẻ vô lý, nhưng ai bảo Cẩm Trúc gần đây tâm trạng không ổn, trong trạng thái này, làm ra bất cứ hành động bạo lực nào cũng không có gì đáng ngạc nhiên.

"Cắn xuống đi, ăn em đi." Cẩm Trúc nghiêng người tiến lại gần, đưa vai đến bên miệng Trì Nguy
n Phàm trao cho cậu một ánh mắt khích lệ.

Đi đi, bất kể đó là chuyện gì, chỉ cần em làm xong, có lẽ sẽ không còn cần nhung nhớ nó nữa, và cũng sẽ không phải vì nó mà trở nên nóng nảy.

Dưới ánh mắt khích lệ của Trì Nguy
n Phàm.

Trì Nguy
n Phàm vẫn không khỏi đập nhanh hơn một nhịp.

Anh đưa tay ôm lấy vai Cẩm Trúc, hôn nhẹ lên cằm cậu, khẽ hỏi:

"Trúc Tử, em muốn anh ăn như thế nào?"

Cẩm Trúc sốt ruột muốn tự đưa mình vào miệng Trì Nguy
n Phàm nói: "Em cứ trực tiếp đi làm đi."

Cẩm Trúc đột nhiên quay đầu lại, nhìn Trì Nguy
n Phàm trống rỗng trong giây lát.

Ăn?

Ăn như thế nào?

Theo nghĩa đen hay là theo một tầng nghĩa sâu xa hơn?

Dù biết khả năng là vô cùng nhỏ bé, trái tim Trì Nguy
n Phàm đỗ xe bên đường, hai tay khép lại, ôm lấy Cẩm Trúc.

"Cho Trúc Tử một cái ôm thật lớn," Trì Nguy
n Phàm, bất giác nuốt nước miếng.

Rồi đột ngột, cậu hóa thành một làn sương đen, sốt ruột chui vào bên trong chiếc áo khoác của anh.

Trì Nguy
n Phàm hạ cửa kính xe xuống, tạo điều kiện thuận lợi để Cẩm Trúc d

Sau khi Trì Nguy
n Phàm không có phản ứng, Cẩm Trúc vội vàng bổ sung:

"Không sao đâu, chỉ mất cánh tay thôi, đối với zombie mà nói, ngay cả bị thương cũng không tính."

Zombie vốn là những sinh vật đã chết, nhưng "sức sống" của chúng lại vô cùng ngoan cường, ngoài việc tự nhiên tiêu vong theo thời gian, chỉ có việc phá hủy hoàn toàn phần đầu mới có thể g**t ch*t chúng.

Ngoài vỡ đầu ra, những vết thương khác đều là vết thương nhỏ.

Đặc biệt là zombie có dị năng mạnh mẽ như cậu, mất hai cánh tay cũng không gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào.

Trì Nguy
n Phàm hỏi vậy, cậu cố gắng kìm nén sự nóng nảy, nhớ lại những trường hợp trong ký ức.

"Giống như ăn dê núi biến dị vậy, ăn chân trước trước, ừm, chính là tay của em."

Thấy Trì Nguy
n Phàm nói tinh hạch đã đủ nhiều, Cẩm Trúc không những không ngừng việc thu thập, mà ngược lại còn trở nên điên cuồng hơn trong những cuộc săn bắt sinh vật biến dị.

Trì Nguy

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...