🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 18: 💗Chương 17: Anh cả coi cậu là trẻ con sao?

Trì Giác bóc xong tôm rồi đặt vào chén sạch sẽ, sau đó đổi với chén trước mặt Diệp Mãn.

Thấy Diệp Mãn vẫn không nhúc nhích, Trì Giác nhắc nhở: "Đã bóc xong rồi."

Diệp Mãn suýt nữa đã đưa tay ra lấy con tôm ở trước mặt, nhưng nhớ ra mình vẫn chưa tích lũy đủ điểm, cậu cố gắng kiềm chế bản thân, cứng cổ như tấm thép, cố ý khiến người khác chán ghét mà nói: "Em không muốn ăn nữa, xin lỗi nha, anh hai."

Cậu nghĩ rằng mình cứ đối xử tệ với Trì Giác như vậy, ba mẹ và anh cả nhất định sẽ không thể nhịn được mà lên tiếng trách mắng cậu.

Nhưng chờ mãi vẫn không có ai nói gì, chỉ có Trì Giác bình tĩnh nói tiếp: "Vậy uống chút sữa đi, rồi ăn một quả trứng gà nữa, bổ sung thêm protein, vết thương sẽ nhanh lành hơn."

Diệp Mãn không trả lời, Trì Giác nhíu mày, giọng nói lập tức trở nên nghiêm khắc: "Nếu không thích ăn cái này, em có thể nói với dì Chu, để dì ấy làm món khác cho em. Không được tùy hứng bỏ bữa sáng. Dù ăn uống không tốt thế nào thì cũng phải ăn một chút, em vẫn đang dưỡng thương."

Diệp Mãn bị giọng điệu không khác gì Trì Nhạn của anh dọa cho hoảng sợ, khí thế lập tức yếu đi rõ rệt.

Trì Giác định lấy lại chén tôm trước mặt cậu, nhưng Diệp Mãn theo bản năng giữ chặt lấy.

Trì Giác nghiêng đầu nhìn cậu, lập tức thấy thiếu niên đang bĩu môi, lẩm bẩm: "Đây là anh bóc cho em mà."

Sau đó, Diệp Mãn lập tức buông tay ra, nhưng lại ôm chặt cái chén trong lòng, như thể sợ ai đó sẽ giành mất.

Trì Giác nhìn chén tôm rồi nhìn thiếu niên ngoài miệng nói không ăn nhưng thực tế lại giữ rất chặt, trong mắt thoáng hiện lên một tia ý cười.

Dưới ánh nhìn chăm chú của cả nhà, Diệp Mãn vươn bàn tay duy nhất còn có thể hoạt động, cẩn thận lần mò mép chén, xác định vị trí rồi mới lấy một con tôm đưa vào miệng.

Vì chỉ có một tay có thể dùng, không thể định vị chính xác vị trí chén, Diệp Mãn dứt khoát dùng tay cầm tôm, kiên quyết từ chối đề nghị để Trì Giác đút cho cậu ăn.

Tôm bữa sáng được luộc với nước muối, không có sốt nên cũng không quá bẩn.

Diệp Mãn cắn tôm rất mạnh.

Cậu vừa nhỏ giọng than vãn với hệ thống: "Nam chính đúng là tâm tư sâu sắc, tôi đối xử tệ với anh ta như vậy mà anh ta vẫn có thể nhịn được, quả nhiên là vai chính, thật khó đối phó."

Xấu tính? Cậu cho rằng như vậy là xấu tính sao?

Hệ thống cạn lời hai giây, sau đó nhắc nhở: "Cậu ăn từ từ thôi."

Người của Trì gia từ đầu đến cuối đều theo dõi động tác của Diệp Mãn, thấy cậu có thể tự ăn, mới lặng lẽ nhìn nhau rồi tiếp tục dùng bữa như bình thường.

Tần Phương Nhụy chợt nhớ đến cuộc trò chuyện tối qua với dì Chu.

Trước đây bà luôn né tránh tiếp xúc với Diệp Mãn, hiếm khi nghiêm túc quan sát cậu như bây giờ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...