🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 29: 💗Chương 28: Anh hai xấu xa, tiêu hết tiền của anh hai đi

"Chào buổi tối, các quý ông quý bà đáng kính, hoan nghênh mọi người đến với buổi đấu giá đêm nay của Long Đức..."

"Tiếp theo, tôi xin giới thiệu món đấu giá số 01, một bộ tranh đến từ họa sĩ Ngô Lam mang tên 《Vùng Sông Nước》... Giá khởi điểm là 100.000, bước giá 100.000, hiện tại là 200.000... Hiện tại là 300.000..."

Diệp Mãn cầm bảng số, do dự muốn giơ lên nhưng lại không dám.@TửuHoa

Sở Vinh nở một nụ cười nhàn nhạt, đang định giơ bảng theo.

Diệp Mãn lại đặt bảng xuống.

Sở Vinh nhíu mày, thầm nghĩ, xem ra món này cậu không thực sự thích.

"Tiếp theo là món đấu giá số 02, một chiếc bình sứ đến từ trấn Cảnh Đức, thủ công tinh xảo... Giá khởi điểm là 300.000, bước giá 100.000... Hiện tại là 500.000, bên này đã nâng lên 700.000, ai sẽ ra giá tiếp theo?"

Diệp Mãn đưa tay định cầm bảng số.

Sở Vinh lộ vẻ đắc ý, chắc chắn rằng mình sẽ chiến thắng, lập tức giơ tay theo.

Nhưng Diệp Mãn lại chần chừ rồi thu tay về.

Sở Vinh trầm mặt, cau mày.

Người bạn bên cạnh gã nói: "Không sao, phía sau còn nhiều món lắm. Chỉ cần cậu ta thích một món nào đó, chúng ta sẽ có cách nắm thóp cậu ta."

...

"Tiếp theo là món đấu giá số 08..."

Diệp Mãn đột nhiên tỏ ra rất kiên định, giơ tay lên.

Trong suốt một giờ qua, cậu chưa từng bày ra vẻ mặt quyết đoán như vậy.

Ổn rồi!

Bàn phía sau có người nhìn cậu đến mức đỏ cả mắt vì hồi hộp, phấn khích đến mức nắm chặt bảng số, suýt chút nữa nhảy dựng lên.

Cuối cùng cậu cũng quyết tâm tham gia đấu giá!@TửuHoa

Nhưng rồi, Diệp Mãn lại hạ bảng xuống, vươn tay lấy chiếc bánh tart trước mặt Trì Giác.

Ngay lúc đó, phía sau vang lên một tiếng động lớn như có người từ trên ghế ngã xuống.

Cậu giật mình, người khẽ run lên. Sau đó, cậu xoay đầu lại nhìn, nhưng chỉ vài giây sau lại bình thản thu ánh mắt về.

Về sau, cậu không thể ăn dưa hóng chuyện nữa rồi.

Trong lòng Diệp Mãn có chút tiếc nuối.

Thích hóng hớt thị phi là một chuyện vừa hay vừa dở, dễ bị người ta ghét mà cũng dễ bị đánh. Nhưng do Diệp Mãn có gương mặt dễ nhìn, lại còn biết tỏ ra vô tội nên cho dù bị phát hiện, cậu vẫn có thể đánh lừa người khác mà thoát thân.

Khi đi làm, có lúc cả chục tiếng đồng hồ không được động đến điện thoại, chỉ có thể xem chút chuyện vui để giải trí tinh thần.

Đó là niềm vui không nhiều nhặn gì của cậu.

Bây giờ bỗng dưng phải chia tay với thói quen này, Diệp Mãn cảm thấy có chút đau lòng.

Nhưng cậu không thể tận mắt chứng kiến cảnh tượng vừa rồi cũng không đến mức quá thương tâm.

Tiểu Ngô thấy cậu nhìn quanh bốn phía, rất nhanh chóng hiểu ý mà cúi người ghé vào tai cậu nói: "Chỉ là có khách ngồi không vững, bị ngã thôi, không có chuyện gì đâu."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...