🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 31: 💗Chương 30: Mùa xuân của Ricardo đã đến, vạn vật lại hồi sinh

Từ Khải Đình nghe xong, im lặng hồi lâu.

"Chắc chắn đây chỉ là trò che mắt thôi." Từ Khải Đình tự tin vào sự hiểu biết của mình về Từ Hòe Đình: "Hắn biết chúng ta sẽ theo dõi nên cố tình làm vậy để khiến chúng ta không đoán được mục đích thực sự của hắn."

"Cứ chờ xem, chắc chắn hắn sẽ còn có hành động khác."@TửuHoa

Diệp Mãn lần đầu tiên nhận được nhiều đồ như vậy, nhiều đến mức cậu đã tặng hết cho những người trong danh sách mình từng nghĩ đến, mà vẫn còn dư rất nhiều.

Lúc đầu, cậu còn hào hứng cầm những món đồ Từ Hòe Đình đưa tới mà ngắm nghía, sờ tới sờ lui. Nhưng về sau, đồ đến quá nhanh, bản thân cậu cũng dần rơi vào trạng thái lơ mơ vì choáng ngợp.

Đầu óc quay cuồng, tim đập nhanh, máu dồn hết lên mặt, cả người nóng bừng bừng, thậm chí còn không thốt ra được câu nào trọn vẹn.

Hệ thống thấy cậu như vậy, cảm thấy không thể nhìn nổi nữa: "Mới chỉ có bấy nhiêu thôi mà? Có thể bớt kích động lại được không?"

Không màng hơn thua, bình thản cười... chuyện đó không tồn tại ở Diệp Mãn.

Hệ thống nhắc nhở cậu, cậu lập tức tỏ ra tủi thân: "Nhưng đây là quà Từ tiên sinh tặng tôi mà..."

Khi nhận được miếng ngọc lục bảo hoàng gia, Diệp Mãn lén kéo tay áo Trì Giác, tuy không nói gì nhưng biểu cảm đã nói lên tất cả.

— Cậu không biết có nên nhận hay không.

Giống như đứa trẻ nhận được tiền lì xì từ họ hàng vào dịp Tết, muốn nhận nhưng lại sợ bị la.

Những lúc như thế này, thường thì phải hỏi ý người trong nhà.

Ý nghĩ ấy chỉ thoáng qua trong đầu, nhưng Trì Giác nhìn thấy hành động của cậu, trong lòng mềm nhũn.

"Thích thì cứ nhận đi, nhớ cảm ơn Từ tiên sinh là được."

Có được sự cho phép, Diệp Mãn mới yên tâm hơn một chút, ngoan ngoãn nói: "Cảm ơn Từ tiên sinh."

Từ Hòe Đình nhìn như rất bình tĩnh đáp lại, Diệp Mãn tưởng mọi chuyện dừng lại ở đây, ai ngờ đây mới chỉ là khởi đầu.@TửuHoa

Cũng may ngoài miếng lục bảo hoàng gia ra, những thứ khác không quá đắt đỏ.

Dù sao đây cũng là buổi đấu giá từ thiện, không đến mức xuất hiện những món đồ có giá trị hàng chục triệu hay trăm triệu, phần lớn đều chỉ vài chục vạn đến vài trăm vạn, coi như một chút tấm lòng là đủ.

Nếu không, Trì Giác chắc chắn sẽ ngay lập tức kéo em trai chạy trốn.

Diệp Mãn không phân biệt được giá trị những món đồ này, với cậu tất cả đều là những con số thiên văn, nhưng Trì Giác thì biết rất rõ. Nếu Từ Hòe Đình thật sự chịu chi mạnh tay, nhất định còn có mục đích lớn hơn nữa, thế nên tốt nhất cứ tránh xa thì hơn.

Trở về khách sạn, Diệp Mãn vẫn còn phấn khích.

Cậu bày hết đống đồ ra trên giường, nằm sấp xuống, lướt tay qua từng món, miệng lẩm bẩm suy nghĩ xem nên tặng món nào cho ai.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...