🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 35: 💗Chương 34: Bé thỏ làm quà tạ lễ, anh đừng ghét bỏ nó nha

"......Anh Thống?"

Diệp Mãn khó khăn tập trung tinh thần, nghiêm túc lắng nghe.

Mưa lớn rào rào trút xuống.@TửuHoa

Thùng thùng ——

Âm thanh kia có chút giống như vô số bàn tay liên tục đập lên một tấm tôn mỏng, phát ra tiếng động nặng nề đầy sợ hãi, như thể có thứ gì đó sắp lao vào bên trong.

Tầm nhìn hoàn toàn chìm trong bóng tối, không có ai bên cạnh để phân tán sự chú ý, âm thanh trở nên vô cùng rõ ràng. Tiếng mưa bên ngoài vang vọng như hòa cùng nhịp tim đang đập gấp gáp của cậu, khiến người ta có chút buồn nôn.

Có lẽ cậu nên đi tìm ai đó để nhờ giúp đỡ.

Trong đầu Diệp Mãn chậm chạp nảy ra ý nghĩ đó.

Dù chỉ cần tìm một cửa hàng nào đó, ngồi xuống một chút cũng tốt hơn là cứ chờ đợi như thế này. Cảm giác như toàn thân bị vây hãm trong một hầm băng không lối thoát.

Nhưng cậu lại sợ làm phiền người khác.

Cậu không phân biệt rõ bản thân đang ở đâu, có thể là trên thuyền, cũng có thể là trong căn phòng trọ 30 mét vuông nào đó.

Không có ai để phân tán sự chú ý, dù chỉ một chút sợ hãi cũng có thể mất kiểm soát và nhanh chóng khuếch đại trong không gian tối đen, tĩnh lặng.

Diệp Mãn cảm thấy nhiệt độ cơ thể mình đang giảm xuống, thân thể có chút lạnh.

Không nghe thấy phản hồi của hệ thống, cậu đoán được ý ngầm —— đối phương không muốn đáp lời.

Có lẽ là vì cậu lại làm nhiệm vụ rối tung lên, khiến anh Thống tức giận.@TửuHoa

Diệp Mãn im lặng một lúc.

Môi mím chặt đến mức tái nhợt, một lúc sau, cậu lại lấy hết can đảm hỏi: "Anh Thống, cậu có thể trò chuyện với tôi không?"

Lần này giọng cậu mềm mại hơn, nhẹ nhàng như một lời cầu xin yếu ớt.

Nhưng vẫn không có tiếng trả lời.

Xem ra thật sự giận rồi.

Diệp Mãn bắt đầu hành động.

Cậu kéo tấm chăn dày nặng mà "tổ tông sống" đắp cho mình, lần mò trong căn phòng tối đen.

Cậu không biết rằng hệ thống đang phát ra âm thanh lớn đến mức gần như nổ tung.

Nó thậm chí đã sử dụng loa phóng thanh.

Nhưng điều này chỉ khiến Diệp Mãn càng thêm choáng váng, ù tai, hoàn toàn không nghe được lời hệ thống nói, chẳng có tác dụng gì cả.

Hệ thống lo lắng đến mức vò đầu bứt tai, nhìn Diệp Mãn loay hoay trong phòng, cuối cùng đi đến trước tủ quần áo, mở cửa rồi chui vào bên trong. Động tác thuần thục đến mức như đã làm hàng ngàn, hàng vạn lần.

Hành động này nằm ngoài dự đoán của hệ thống. Nó nghĩ rằng Diệp Mãn sẽ khóc, sẽ than vãn, có lẽ còn mắng vài câu. Nhưng không hề ngờ tới —— Diệp Mãn lại rất bình tĩnh.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...