🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 9: 💗Chương 8: 300 vạn tới tay

Diệp Mãn có thực lực như vậy sao, làm cái chuyện này...

Diệp Mãn động lòng trong một giây, nhưng vẫn cảm ơn ý tốt của hệ thống, sau đó kiên định và dịu dàng bày tỏ rằng lý tưởng tương lai của mình là đi sâu vào sự nghiệp từ thiện.

Mười tám tuổi, yêu thích từ thiện.

Nghe có vẻ là một sở thích rất nhỏ và hiếm gặp.

Tần Phương Nhụy hỏi: "Tiểu Mãn, con thật sự nghĩ vậy sao?"

Nghe có vẻ giống như lời của một đứa trẻ muốn lấy lòng người lớn, cố tình nói ra để thu hút sự chú ý. Theo sự hiểu biết của Tần Phương Nhụy, ở độ tuổi này, bọn trẻ thường thích xe cộ, thích du lịch, thích các môn thể thao mạo hiểm, thích đồ cổ, cái gì cũng có, nhưng thích làm từ thiện? Hiếm thấy thật.

Nhận thấy những ánh mắt nghi ngờ xung quanh, Diệp Mãn hơi cứng người, dù rất khó để nhận ra.

Diệp Mãn là người luôn nói chuyện và hành động dựa trên thái độ của người đối diện, từng câu từng chữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng như một màn diễn xuất.

Hệ thống không nhịn được cười lạnh: "Ồ, giờ lại bắt đầu giả vờ sao? Tôi đã bảo cậu cứ trả lời không biết là được rồi."

Diệp Mãn trong lòng hừ hừ bất mãn: "Tôi chắc chắn không làm lộ sơ hở, cứ chờ mà xem."

Sau một chút bối rối thoáng qua, Diệp Mãn lại nhanh chóng trấn tĩnh.

Chỉ thấy thiếu niên trên mặt hiện lên một nét trầm lặng, cậu nhút nhát và ngượng ngùng nói: "Trước đây con không nghĩ vậy, nhưng từ khi con không thể nhìn thấy nữa, con càng hiểu rõ những khó khăn và bất tiện mà người khiếm thị phải đối mặt. Con luôn muốn giúp đỡ nhiều người giống con."

Cậu kiên định bày tỏ: "Bản thân đã từng dầm mưa thì sẽ muốn che ô giúp người khác."

Nói rồi, cậu vươn tay quờ quạng trong không trung, cuối cùng nắm lấy một góc áo: "Anh cả, anh sẽ ủng hộ em đúng không?"

Diệp Mãn đã tính toán kỹ, trong bốn người của Trì gia, cậu chọn người có tiếng nói nhất để tìm kiếm sự đồng tình.

Nếu đã ủng hộ thì chắc chắn không thể chỉ nói suông, làm từ thiện đương nhiên cần tiền.

Chỉ cần Trì Nhạn gật đầu đồng ý, Diệp Mãn sẽ có thể nhận được một khoản tiền không nhỏ.

Cậu cố tình chọn một góc nhìn khiến mình trông đáng thương nhất, trong tưởng tượng của cậu, Trì Nhạn dù ít dù nhiều cũng sẽ động lòng, thế nào cũng sẽ cho một chút. Ở phương diện này, cậu rất có tự tin.

Nhưng...

Những người xung quanh đều im lặng, không ai lên tiếng.

Diệp Mãn lập tức cảm thấy hoảng loạn.

Chẳng lẽ cậu đã sơ suất chỗ nào trong màn diễn? Sao ai cũng im lặng như vậy?

Có lẽ nhìn ra sự bất an của cậu, người bị cậu kéo áo khẽ ho một tiếng. Giọng nói thô ráp của người đàn ông trung niên có chút lúng túng: "Tiểu Mãn, đây là ba con."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...