🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 11: Ăn gì bổ nấy

Edit: Tiểu Cầu Nhỏ

Trình Cảnh Ngôn đưa Giang Tình đến tận cửa tiểu khu.

Giang Tình sợ bị người quen gặp được, "Anh... Anh về đi, tôi tự mình vào được."

Trình Cảnh Ngôn thấy cô ngại ngùng, ngón tay bất an mà nhéo góc áo, tỏ vẻ hiểu rõ gật đầu, trong cổ họng phát ra tiếng "Ừm" nhàn nhạt.

Giang Tình bỗng chốc nhẹ nhàng thở ra, đang muốn nâng bước rời đi, liền nghe anh nói: "Sợ cha mẹ em biết, em yêu sớm hả?"

Một câu như tiếng sấm cuồn cuộn oanh tạc vào đầu cô.

"Tôi..."

Hai tay Trình Cảnh Ngôn cắm trong túi quần, nói với cô: "Thêm WeChat của anh về, anh đi liền."

Giang Tình nhíu mày nhỏ, nhanh chóng móc điện thoại ra, lôi acc WeChat của anh từ danh sách đen ra, sau đó có chút không kiên nhẫn mà nhìn anh, "Xong rồi."

Trình Cảnh Ngôn gật gật đầu, không cầm lòng được mà duỗi tay sờ mái tóc mềm mại của cô, "Ngoan quá, anh đi đây."

Nói xong, liền hướng vào trong tiểu khu đi.

Người Giang Tình cứng đờ, ý thức được nơi anh bước vào là tiểu khu mình ở, cất bước đi theo sau, "Này -- anh đi nhầm rồi."

Trình Cảnh Ngôn dừng chân, cái nhìn sâu thẳm rơi xuống trên người cô, giống như đám sương mù không tan được, bao phủ lấy cô, khàn khàn nói, "Nơi này... Chỉ cho mình em ở sao?"

Dưới ánh nhìn của anh, Giang Tình như bị ông trời ban cho tia sét đánh thẳng xuống, cảm giác tê dại dọc theo da đầu truyền tới khắp người.

Oke Giang Tình muốn hóa đá rồi.

Cô đã nói lời không nên nói.

Trình Cảnh Ngôn đi phía trước, Giang Tình cũng trầm mặc mà đi theo.

Khi đến dưới lầu, Trình Cảnh Ngôn nhanh chóng mà lên lầu, Giang Tình nuốt nước miếng, kinh hãi đi theo lên lầu.

Trình Cảnh Ngôn đứng yên ở lầu 3, nhìn ánh mắt kinh ngạc của cô, khóe môi gợi lên nụ cười như có như không, xua xua tay, nói: "Ngày mai anh đưa em đi học nha."

Nói xong, Trình Cảnh Ngôn mở cửa, đi vào nhà.

Giang Tình vẫn luôn cho rằng nhà đối diện không người ở, vậy anh dọn vào lúc nào?

Giang Tình cảm thấy cô chắc chắn bị biến thái theo dõi rồi.

Mà tên biến thái đó không ai xa lạ chính là Trình Cảnh Ngôn!

Thật là quá đáng sợ mà!

Giang Tình tâm loạn như ma, hoảng loạn mở cửa, chạy vào cuống quít đem cửa lớn đóng sầm lại, ngăn cách kia cách cửa đối diện......

Bên trong lập tức truyền đến tiếng hét phẫn nộ: "Giang Tình! Con nhỏ tiếng lại được không vậy hả? Em trai con đang ngủ đó!"

Giang Tình khiếp sợ, trong đêm tối thở dốc đến lợi hại, nương theo ánh trăng lọt vào ở cửa sổ mới nhìn thấy mẹ đứng ở cửa phòng, sắc mặt giận dữ mà nhìn cô.

Mẹ Giang nhìn bộ dạng như bị dọa của cô, ghét bỏ nói câu, "Làm chuyện trái với lương tâm hay gì mà sợ như vậy?"

Giang Tình thấp giọng gọi người, "Mẹ......"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...