🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 37: Chuyên chịch bé mèo cái như em

Edit: Tiểu Cầu Nhỏ

Giang Tình bị anh lăn lộn hết lần này đến lần khác rồi mới được chìm vào giấc ngủ say.

Giấc ngủ này rất sâu và vô cùng thoải mái.

Nếu không phải vì đói, có lẽ cô vẫn có thể ngủ cho đến khi trời tối.

Trình Cảnh Ngôn nghe được động tĩnh trong phòng nên liền sải bước vào.

Anh mặc áo sơ mi trắng, ngũ quan ẩn hiện trong ánh đèn cam ấm áp sau lưng, sống mũi thẳng, môi mỏng, quai hàm rõ ràng, mỗi một tấc lộ ra ngoài ánh đèn đều như được phủ lên ánh sáng dịu nhẹ.

Anh tùy ý chắp tay ở phía trước, uể oải dựa vào khung cửa, khuôn mặt âm trầm, mang theo ý cười nhàn nhạt, giọng nói chứa đầy cảm xúc: "Em tỉnh rồi sao?"

Chiếc giường ấm áp, thoang thoảng hương cam ngọt ngào.

Giang Thu trùm chăn lên đầu hít mạnh, cơ thể trong tấm chăn duỗi ra, sau đó nhìn Trình Cảnh Ngôn, "... Ừm."

Trình Cảnh Ngôn bật đèn, Giang Tình che hai mắt lại, cô cảm thấy một bên giường đã lún xuống, có vẻ người đàn ông ấy đã ngồi xuống.

Lòng bàn tay ấm áp của anh nhẹ nhàng vén mái tóc mềm mại cô lên, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn, sau khi được anh nâng niu, cô lại muốn ngủ thêm một giấc, làn da cô như được uống nước đầy đủ, nó trắng nõn bóng loáng, làm anh không nhịn được dùng tay xoa xoa. Đầu đưa lại gần, hôn một cái chốc vào má cô, "Đói bụng chưa? Dậy ăn chút gì rồi hãy ngủ tiếp nhé?"

"Ừ." Giang Thanh thực sự rất đói.

Khi anh nhắc đến đồ ăn, dạ dày cô đã réo lên.

Âm thanh đó vang lên rõ ràng trong căn phòng yên tĩnh này.

Trình Cảnh Ngôn bật cười khúc khích.

Giang Tình liếc nhìn anh, làm lâu đến mệt mỏi ngủ thiếp đi thì ai cũng sẽ đói thôi.

Giang Tình ngồi dậy, chăn bông tuột xuống, trong không khí có cảm giác da thịt hơi mát lạnh, cô nhìn xuống thì thấy mình trần như nhộng, trên ngực có vết hồng mơ hồ do anh để lại.

Cô đột ngột kéo chăn lên, mặt nóng bừng, "Quần áo của tôi đâu?"

Trình Cảnh Ngôn cười nhạt, "Em giấu giếm cái gì, đều nhìn thấy hết, còn ngại chi nữa?"

"Trình Cảnh Ngôn!" Cô khàn giọng rống to, giống như một con mèo con bị chọc giận, tóc tai dựng đứng, hai bên gò má phồng lên vì tức giận.

Thực sự dễ thương đến nao lòng.

Trình Cảnh Ngôn không nhịn được đưa tay vò tóc cô, làm nó rối tung lên, mãi đến khi cô sắp mất bình tĩnh mới buông ra, "Chờ anh một chút."

Vừa nói xong, đã cô đánh vào tay thật mạnh.

Lực mạnh đến lòng bàn tay anh có màu đỏ.

Trình Cảnh Ngôn cười nói: "Mèo mẹ tức giận rồi sao?"

Giang Tình kéo chăn lên nằm xuống giường, dùng chăn trùm kín người, "Anh mới là mèo mẹ, cả nhà anh đều là mèo mẹ!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...