🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 42: Có vị khách muốn tặng cô hoa

Edit: Tiểu Cầu Nhỏ

Buổi sáng vào ngay giờ cao điểm, hai bên đường tấp nập đầy xe cộ qua lại.

Đi được nửa đường, mẹ Giang nhận được cuộc gọi thúc giục từ chú của Giang Tình.

Tiếng điện thoại di động của mẹ Giang rất to, mặc dù không bật loa ngoài, nhưng Trình Cảnh Ngôn và Giang Tình vẫn có thể nghe thấy giọng nói lớn ở đầu dây bên kia.

"Chị đang ở đâu? Người chủ trì tới rồi đấy, đừng để người ta phải lo lắng chờ đợi."

Trình Cảnh Ngôn nhìn lại qua gương chiếu hậu, thấy vẻ mặt của mẹ Giang có chút không tự nhiên. Anh liếc nhìn sau đầu Giang Tình, thấp giọng nói: "Gần rồi, chúng ta sẽ tới ngay thôi."

Hai người không nói thêm điều gì quan trọng nữa mà nhanh chóng cúp điện thoại.

Trình Cảnh Ngôn bình tĩnh thu ánh mắt lại, nhìn về phía trước, lái xe một cách vững vàng.

Mười phút sau, chiếc xe dừng lại trước khách sạn Phong Hoa.

Mẹ Giang là người bước ra khỏi xe trước. Giang Tình vừa mở cửa xe định nhảy xuống nhưng Trình Cảnh Ngôn đã nhanh chóng giữ tay cô lại.

Giang Tình đột nhiên quay lại, chạm phải đôi mắt đen láy đầy dục vọng của Trình Cảnh Ngôn.

Tim cô đột nhiên hẫng một nhịp, cô cau mày nói nhỏ: "Buông ra." Cô nhìn mẹ Giang với ánh mắt sợ hãi.
Trình Cảnh Ngôn cong khóe môi, cúi đầu đặt một nụ hôn thành kính lên mu bàn tay trắng nõn của cô, âm lượng nhỏ chỉ đủ cho họ nghe thấy: "Khoan đã, chơi vui vẻ nhé."

Anh nói chơi vui vẻ là có ý gì?

Cô đần ra một mặt.

Có cái gì vui ở đây hả?

Giang Tình nhìn anh với vẻ mặt khó hiểu, cố gắng kéo tay cô lại, nghĩ rằng anh sẽ nắm chặt không buông. Nhưng cô không ngờ rằng lần này vừa kéo anh đã thả. Nơi anh hôn dường như đang bốc cháy.

Cô nghe thấy âm thanh vui mừng thoát ra từ cổ họng anh, trừng đôi mắt đen của mình nhìn anh, rồi nhảy ra khỏi xe.

Cười cái khỉ khô!

Ánh mắt đó không hề có sức sát thương chút nào.

Tín hiệu mà Trình Cảnh Ngôn nhận được giống như giọng nói nịnh nọt của bạn gái anh hơn.

Đm!

Khi bạn gái trừng mắt nhìn anh, anh cảm thấy như có hàng ngàn con kiến ​​đang bò trên tim mình. Thật là ngứa ngáy.

Bạn gái à.

Trình Cảnh Ngôn nhíu mày, ngay lúc anh thả lỏng lông mày, thân hình mảnh khảnh của Giang Tình đã biến mất khỏi tầm mắt. Anh lấy điện thoại di động từ trong túi ra gọi điện.

Tiếng nhạc chuông chờ du dương trong máy.

"Xin chào, đây là Cửa hàng hoa Ngọt Ngào, tôi có thể giúp gì cho bạn?"

"..."

Ngay từ khi bước vào khách sạn Phong Hoa, Giang Tình đã có dự cảm không lành. Cô không phải kẻ ngốc, làm sao cô có thể xin việc ở khách sạn được?

"Mẹ ơi? Mẹ có chắc chắn là phỏng vấn ở đây không?"

Khi mẹ Giang nghe cô hỏi như vậy, vẻ mặt bà lộ rõ ​​vẻ mất kiên nhẫn. "Là sao, mẹ có thể gạt con à?"

Giang Tình im lặng không trả lời.

Không có nhiều người ở sảnh khách sạn vào thời điểm này buổi sáng. Mẹ Giang nhìn thấy chú Giang Tình liền vẫy tay chào.

Giang Tình thấy chú mình đang quay lưng lại với một người đàn ông nói chuyện. Khi thấy bọn họ tới, ông ta rõ ràng thở phào nhẹ nhõm: "Cuối cùng các người cũng tới rồi. Nếu các người không tới, lão đại Trần đã bỏ đi rồi!"

Mẹ Giang bước vài bước đến bàn ăn: "Ôi, ông chủ Trần, tôi xin lỗi vì đã để ông đợi lâu như vậy... Con gái ở nhà lúc nào cũng phải ăn diện."

Nói xong, bà vẫy tay với Giang Tình nói: "Giang Tình, đến đây, con đứng đó làm gì?"

Ông chủ Trần hành động như một kẻ ngốc, ông ta không nói một lời nào suốt thời gian đó.

Giang Tình liếc nhìn ông ta. Không cao, mặc một chiếc áo sơ mi có vẻ hơi nhỏ và bó chặt vào da thịt. Thoạt nhìn, ông ta trông...

Dầu mỡ.

Giang Tình cúi mắt nhìn ngón chân mình rồi bước về phía bàn.

"Đến đây." Chú Giang Tình kéo cô lại đẩy cô ngồi cạnh ông chủ Trần.

Giang Tình bị đẩy ngã, lảo đảo rồi trực tiếp ngồi xuống.

Chú Giang Tình giới thiệu với ông chủ Trần: "Ông chủ Trần, đây là cháu gái tôi, Giang Tình."

Giang Tình liếc nhìn ông chủ Trần mà chú mình nhắc tới. Ông ta có khuôn mặt tròn và rất béo. Béo đến nỗi mắt híp lại thành một đường thẳng, các nét mặt nhăn nheo lại và tóc được chải ngược ra sau bằng keo tạo kiểu. Có lẽ vì béo nên khuôn mặt ông ta trông nhờn và bẩn.

Chậc.

Ông chủ Trần nhấc mí mắt lên, nhìn Giang Tình bằng mắt thường.

Chỉ mất một giây để biểu cảm của ônh ta thay đổi từ khinh thường sang đôi mắt sáng lên.

Đôi mắt ông ta đột nhiên mở to, ánh sáng phát ra từ những khe hở nhỏ khiến Giang Tình cảm thấy buồn nôn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...