Chương 47: Ngay ở đây làm em một lần
Edit: Tiểu Cầu Nhỏ
Dục hỏa trong Trình Cảnh Ngôn bùng cháy, đôi mắt đen như thiêu đốt. Chỉ một ánh nhìn, ngọn lửa hừng hực đã đủ thiêu rụi Giang Tình.
Cô còn hỏi anh ổn chưa?
Gì cơ?
Châm lửa rồi muốn phủi tay?
Ở chỗ anh, điều đó là không thể.
Cánh tay mạnh mẽ của anh khẽ dùng sức, kéo cô – yêu tinh nhỏ với đôi môi đỏ còn dính chất lỏng của anh – đứng dậy.
Cô ngồi xổm đến chân tê mỏi, bị anh bất ngờ kéo, lảo đảo. Khi phản ứng lại, cô đã ngồi trên đùi anh. Cự vật cương cứng chạm thẳng vào eo cô, nóng đến mức cô xoắn người muốn tránh…
Chưa kịp né, mặt cô đã bị bàn tay nóng bỏng của anh giữ chặt.
Ngón tay anh bóp cằm cô, cúi đầu, bắt lấy môi cô. Anh tỉ mỉ hôn khắp miệng nhỏ, cạy hàm cô, lưỡi quấn lấy lưỡi cô, mút mạnh. Hương vị trong miệng cô bị anh nuốt sạch. Tay kia siết chặt cơ thể cô, như muốn hòa tan cô vào mình. Cô nóng ran, thở không ra, gò má ửng hồng…
Tay anh vuốt ve, trượt xuống, chạm váy cô.
Cô lập tức đoán được ý anh, giãy giụa, chân khép chặt.
Nhưng chân anh nhanh hơn, nhấc lên, gạt đầu gối cô ra, đè chân cô. Ngón tay dài chính xác móc vào mép quần lót.
Miếng vải mỏng sao cản nổi ngón tay linh hoạt của anh?
Anh kéo nhẹ, vén lớp vải che chở vùng bí ẩn nhất của cô. Đầu ngón tay cảm nhận luồng nhiệt ẩm, hơi thở anh căng thẳng, hôn mạnh hơn. Mấy ngón tay luồn vào quần lót, phủ lên âm hộ cô. Ngón giữa và ngón áp út lướt dọc khe hoa, chạm vào viên thịt mũm mĩm, xoay vòng, xoa nắn…
Cảm giác thật lạ.
Giang Tình bị hôn ngấu nghiến, cảm giác ngứa ngáy sâu trong hoa huyệt khiến cô rên rỉ vụn vỡ. Tim đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi cổ họng…
Trình Cảnh Ngôn quá táo bạo!
Nơi đâu cũng dám làm.
“Ưm… Ưm…” Không được.
Cô liều mạng ngửa đầu, muốn tránh cuộc xâm chiếm không kiêng dè, nhưng anh đuổi theo, mút lưỡi cô đến toan mỏi…
“Liền ở đây làm em một lần.”
Anh buông môi cô, hơi thở nóng rực phả bên tai. Đôi tay rắn chắc xoay cô đối diện mình.
Giang Tình kêu khẽ, khi nhận ra, đôi chân dài đã khóa chặt trên đùi anh.
Hai người mặt đối mặt.
“Trình Cảnh Ngôn… Đừng… Chúng ta… Ưm… Ở khách sạn…”
“Ừ, vậy nên chúng ta sẽ tốc chiến tốc thắng.”
“Trình Cảnh Ngôn… Đừng…”
“Suỵt… Nói nhỏ thôi, đừng làm nhân viên tới.”
Câu nói làm Giang Tình hoảng, vội che miệng, mắt đào hoa long lanh nhìn anh…
Bình luận