Chương 51: Dưới đó của em có ngứa không? Muốn làm sao?
Edit: Tiểu Cầu Nhỏ
Giang Tình bật TV lên, ngay cả điểm thi đại học cũng chưa buồn tra, chỉ ngồi xếp bằng trong phòng khách xem tin tức. Cô mở to mắt nhìn màn hình, cố gắng tìm kiếm bóng dáng quen thuộc kia.
Tiếc là chẳng thấy đâu.
Cô cuộn mình trên sofa chờ Trình Cảnh Ngôn về, TV cứ bật liên tục, toàn những bản tin liên quan đến trận mưa lớn lần này.
Đến một giờ sáng, cô đói bụng, đứng dậy nấu một bát mì, ăn xong lại tiếp tục chờ.
Đã khuya lắm rồi.
Trình Cảnh Ngôn...
Không biết anh ấy thế nào.
Khi cô nhận ra mình đang lo lắng cho anh, cô bất giác thấy buồn cười. Cô bỗng giống như một người vợ nhỏ ngồi đợi chồng về nhà... Trong đầu cô thoáng qua những ký ức vụn vặt của quá khứ.
Nhiều nhất, là cảnh anh làm tình với mình.
Anh ôm chặt cô, vuốt ve chỗ kín của cô, bóp lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô, từng chút từng chút đâm vào, lấp đầy cô thật sâu. Lần cuối cùng là ở phòng ăn, tính ra từ khi cô bắt đầu làm gia sư đến giờ, họ vẫn chưa làm lần nào...
Ừm...
Hơn một tuần rồi.
Tiếng TV vang lên từng đợt, trong lòng cô không hiểu sao trào lên cảm giác trống rỗng. Hai đùi cô kẹp chặt vào nhau, nhưng như thế vẫn chưa đủ, cô vươn tay kéo tấm chăn kẹp giữa hai chân, tựa như chỉ có vậy mới giảm bớt được cảm giác trống trải ấy...
Khi nhận ra mình đang làm gì, mặt cô nóng bừng.
Sao cô lại nghĩ đến những chuyện này, nghĩ đến mức cả người nóng ran. Cô lắc mạnh đầu, cố xua đi những ý nghĩ lung tung ấy.
Đúng lúc này, cửa có tiếng động.
Cô giật mình, bật dậy khỏi sofa, hướng mắt về phía cửa.
Trình Cảnh Ngôn từ ngoài bước vào, quần áo trên người chưa thay, ướt sũng.
Ánh mắt hai người chạm nhau trong không trung.
Trong đầu Giang Tình vẫn còn vương vấn những hình ảnh vừa rồi. Khi ánh mắt chạm vào anh, một tia xấu hổ lướt qua, cô vội tìm lời: “... Anh về rồi à?”
Sau chút bối rối ấy, ánh mắt cô né tránh.
Những hành động nhỏ nhặt ấy sao qua được mắt Trình Cảnh Ngôn. “Em đang làm gì? Sao...” Chưa ngủ.
Lời còn chưa nói hết, Giang Tình đã vội ngắt lời: “Em chẳng làm gì cả.”
Trình Cảnh Ngôn ở chỗ cửa cởi quần áo ướt, nghe cô nói mà động tác khựng lại một chút. Chẳng làm gì mà sao lại căng thẳng thế?
Ánh mắt anh lướt qua tấm chăn cô đang cầm, một nửa kẹp giữa hai chân cô. Anh nhíu mày, rồi lại thả lỏng, thu ánh mắt lại, cởi hết đống quần áo bẩn, để lộ cơ thể săn chắc cùng đôi chân thon dài đầy sức mạnh.
Anh bình tĩnh nói: “Anh đi tắm đây.”
Giang Tình gật đầu ngượng ngùng, ánh mắt như bị đóng đinh vào người anh, không rời ra được. May mà anh không để ý đến ánh mắt cô. Trong lòng cô thoáng chút mừng thầm, nhưng lát sau lại dâng lên chút khó chịu, cô lẩm bẩm: “Ừ.”
Bình luận