Chương 54: Mua đồ ăn, nấu cơm, nuôi no bé Tình Tình
Edit: Tiểu Cầu Nhỏ
Vòng eo mảnh khảnh của Giang Tình bị anh mạnh mẽ làm đến suýt gãy. Mỗi cú đâm của anh đều sâu và mạnh, trên giường làm vài lần đầy khoái lạc...
Khăn trải giường lầy lội không chịu nổi, chẳng thể nhìn nổi.
Trình Cảnh Ngôn thay khăn trải giường, ôm cô vào phòng tắm rửa sạch lần nữa rồi mới lên giường ngủ.
Suốt quá trình, cô chẳng động nổi một ngón tay, mệt đến chỉ muốn nhắm mắt ngủ. Đến gần năm giờ sáng, Trình Cảnh Ngôn mới ôm cô thơm tho mềm mại, nói lời chúc ngủ ngon.
Giang Tình nhắm mắt, nép vào lòng anh, nghe giọng anh trầm thấp dịu dàng. Cô nhíu mày, hừ nhẹ trong mũi, dụi đầu vào hõm vai anh, gần như ngủ ngay tức khắc...
Trình Cảnh Ngôn bật cười nhìn phản ứng của cô, ngón tay vuốt mái tóc mềm mại của cô, đặt một nụ hôn lên trán cô.
Hai người hòa quyện hơi thở, chìm vào giấc ngủ.
Giấc ngủ này rất sâu. Khi Giang Tình tỉnh dậy, cô khẽ xoay người, cảm giác sau lưng như có một bức tường. Cô giật mình, liếc nhìn ra sau, thấy khuôn mặt ngủ say của Trình Cảnh Ngôn.
Ngay cả khi ngủ, ngũ quan anh vẫn sắc nét, cứng cỏi, nhưng thiếu đi vẻ lạnh lùng nghiêm nghị thường ngày, thêm chút nhu hòa. Môi mỏng khẽ mở, hơi thở đều đặn...
Giang Tình hơi ngẩn ra, lần đầu tiên chăm chú nhìn khuôn mặt anh như vậy...
Đột nhiên, hàng mi anh giật giật.
Giang Tình sững người, vội vàng quay đầu đi, đưa lưng về phía anh.
Trình Cảnh Ngôn mở mắt, khóe môi nhếch lên nụ cười thoáng qua. Anh vươn tay ôm cô chặt hơn vào lòng, nâng cằm, hơi thở nóng hổi phả vào tai cô: “Tình Tình... Em nhìn lén anh à?”
Giang Tình giả vờ ngủ, không thèm để ý.
Thấy cô cố ý giả bộ, Trình Cảnh Ngôn lật cô nằm ngửa, nửa người đè lên cô: “Để anh xem, vừa nãy còn dám nhìn lén, giờ không dám nhận là cô gái nào? Hả?”
Nói xong, anh cúi xuống định hôn miệng cô.
Giang Tình không giả vờ nổi nữa, vươn cánh tay mảnh khảnh che mặt anh: “Trình Cảnh Ngôn! Miệng anh thối!”
Trình Cảnh Ngôn nghe vậy, hà vài hơi vào lòng bàn tay, rồi tự ngửi: “Thối sao? Thối sao? Rõ ràng là mùi đàn ông của anh!”
“Còn cô gái nhỏ nào đó, nhỏ mà ranh, nhìn lén còn không chịu nhận!”
Nói xong, anh lại định hôn cô. Cơ thể nhỏ bé của cô vặn vẹo trong lòng anh, toát ra mồ hôi, tay che miệng anh bị anh hôn vài cái, dính đầy nước bọt của anh.
“A — Em nhìn lén gì chứ, rõ ràng là nhìn công khai! Anh còn không cho em nhìn sao?” Giang Tình phồng má, tức tối trừng anh.
Bàn tay Trình Cảnh Ngôn giữ tay nhỏ của cô, kéo lên đỉnh đầu. Khuôn mặt anh phóng đại trước mặt cô, khóe môi nhếch lên: “Đương nhiên được, giờ cho em nhìn kỹ, khắc mặt anh vào lòng em.”
Giang Tình bị anh đè, không động đậy được, buộc phải đối diện khuôn mặt đầy dục khí của anh. Anh như một tinh linh hút no tinh khí, mặt mày sắc sảo, đôi mắt đen sâu thẳm như mặt biển sóng ngầm, ánh trăng vỡ tan, như muốn hút người vào.
Bình luận