🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 56: Chú làm em khóc

Edit: Tiểu Cầu Nhỏ

Điền nguyện vọng đúng là phiền phức.

Trình Cảnh Ngôn họp cả buổi sáng, đầu muốn nổ tung. Thật ra điểm số của bạn gái anh rất tốt, top đầu khối, 985, 211 có nhiều lựa chọn.

Nhưng có một vấn đề làm anh đau đầu: những trường tốt đều ở ngoài thị trấn nhỏ của họ.

Bạn gái đi học xa, nghĩa là xa nhà, xa nhà... nghĩa là anh muốn “nộp lương” cũng chẳng có chỗ mà nộp.

Nói chính xác là không thể tùy tâm sở dục mà “nộp”...

Mẹ kiếp, vừa mới mở ra chế độ yêu đương ngọt ngào, đã phải xa vợ. Chậc chậc, cuộc sống này thật không phải để người sống...

Họp xong, giữa trưa nhà ăn trường giữ lại cơm. Nghỉ một lát, chiều còn một buổi nữa.

Lúc ăn, mẹ Tô Tuyết, mẹ Trần Hướng Vũ, và “chú” của Giang Tình cùng ba đứa trẻ ngồi một bàn, không khí kì lạ muốn chết.

Trình Cảnh Ngôn mặt xụ suốt bữa, tai nghe Giang Tình vui vẻ gọi anh “chú”. Anh chỉ muốn tìm chỗ làm sạch cô, làm cô khóc nức nở.

So với tuổi Giang Tình, tuổi anh đúng là điểm yếu!

Trình Cảnh Ngôn ăn qua loa hai miếng, kề tai cô thì thầm: “Tình Tình, lần đầu chú đến trường em, em dẫn chú đi dạo một vòng rồi về lớp nhé?”

Giang Tình bị hơi thở anh phả vào tai, ngứa ngáy, theo bản năng né sang bên: “Trường có gì hay mà xem? Ngoài trời nóng lắm...”

Không đợi cô nói xong, Trình Cảnh Ngôn đã đứng bật dậy, nói với mẹ Tô Tuyết và mẹ Trần Hướng Vũ: “Mọi người ăn từ từ, bọn tôi ăn xong đi trước.”

Họ vội gật đầu: “Được, được.”

Giang Tình nhíu mày, đành buông đũa, chậm rãi đi theo anh.

Giờ này mọi người đều đang ăn, lớp 11 và 12 lại đang nghỉ, sân trường vắng tanh.

Trình Cảnh Ngôn nắm tay cô, đi về con đường rợp bóng cây hẻo lánh. Bước chân anh dài, chẳng giống đi tham quan trường chút nào. Giang Tình đuổi theo không kịp.

“Trình Cảnh Ngôn... Đi chậm thôi.”

“Gọi chú vui lắm hả? Hử?” Trình Cảnh Ngôn kéo mạnh, đưa cô ra trước mặt. Lông mi dài dưới ánh nắng tạo bóng mờ trên má, che đi ánh mắt sắc bén trong đôi mắt đen.

Giang Tình kêu lên, bị anh ép giữa tường và cơ thể anh. Cô nhìn quanh, mới phát hiện chỗ họ đứng cực kỳ kín đáo.

Như là...

Rừng cây nhỏ sau sân trường...

Ờ...

Trái tim Giang Tình đánh thót. Cô chưa từng đến đây, sao Trình Cảnh Ngôn lại biết?

Trước khi ăn, anh nói đi vệ sinh, mất khá lâu. Khi quay lại tìm cô, sắc mặt dường như khá hơn...

Nhưng sau khi cô gọi anh “chú”, mặt anh lại xụ xuống tận đất...

Anh cao lớn, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô đầy ẩn ý.

Thấy anh như ăn phải ruồi, cô thầm cười đắc chí, chẳng chút ý thức nguy cơ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...