Chương 56: Chú làm em khóc
Edit: Tiểu Cầu Nhỏ
Điền nguyện vọng đúng là phiền phức.
Trình Cảnh Ngôn họp cả buổi sáng, đầu muốn nổ tung. Thật ra điểm số của bạn gái anh rất tốt, top đầu khối, 985, 211 có nhiều lựa chọn.
Nhưng có một vấn đề làm anh đau đầu: những trường tốt đều ở ngoài thị trấn nhỏ của họ.
Bạn gái đi học xa, nghĩa là xa nhà, xa nhà... nghĩa là anh muốn “nộp lương” cũng chẳng có chỗ mà nộp.
Nói chính xác là không thể tùy tâm sở dục mà “nộp”...
Mẹ kiếp, vừa mới mở ra chế độ yêu đương ngọt ngào, đã phải xa vợ. Chậc chậc, cuộc sống này thật không phải để người sống...
Họp xong, giữa trưa nhà ăn trường giữ lại cơm. Nghỉ một lát, chiều còn một buổi nữa.
Lúc ăn, mẹ Tô Tuyết, mẹ Trần Hướng Vũ, và “chú” của Giang Tình cùng ba đứa trẻ ngồi một bàn, không khí kì lạ muốn chết.
Trình Cảnh Ngôn mặt xụ suốt bữa, tai nghe Giang Tình vui vẻ gọi anh “chú”. Anh chỉ muốn tìm chỗ làm sạch cô, làm cô khóc nức nở.
So với tuổi Giang Tình, tuổi anh đúng là điểm yếu!
Trình Cảnh Ngôn ăn qua loa hai miếng, kề tai cô thì thầm: “Tình Tình, lần đầu chú đến trường em, em dẫn chú đi dạo một vòng rồi về lớp nhé?”
Giang Tình bị hơi thở anh phả vào tai, ngứa ngáy, theo bản năng né sang bên: “Trường có gì hay mà xem? Ngoài trời nóng lắm...”
Không đợi cô nói xong, Trình Cảnh Ngôn đã đứng bật dậy, nói với mẹ Tô Tuyết và mẹ Trần Hướng Vũ: “Mọi người ăn từ từ, bọn tôi ăn xong đi trước.”
Họ vội gật đầu: “Được, được.”
Giang Tình nhíu mày, đành buông đũa, chậm rãi đi theo anh.
Giờ này mọi người đều đang ăn, lớp 11 và 12 lại đang nghỉ, sân trường vắng tanh.
Trình Cảnh Ngôn nắm tay cô, đi về con đường rợp bóng cây hẻo lánh. Bước chân anh dài, chẳng giống đi tham quan trường chút nào. Giang Tình đuổi theo không kịp.
“Trình Cảnh Ngôn... Đi chậm thôi.”
“Gọi chú vui lắm hả? Hử?” Trình Cảnh Ngôn kéo mạnh, đưa cô ra trước mặt. Lông mi dài dưới ánh nắng tạo bóng mờ trên má, che đi ánh mắt sắc bén trong đôi mắt đen.
Giang Tình kêu lên, bị anh ép giữa tường và cơ thể anh. Cô nhìn quanh, mới phát hiện chỗ họ đứng cực kỳ kín đáo.
Như là...
Rừng cây nhỏ sau sân trường...
Ờ...
Trái tim Giang Tình đánh thót. Cô chưa từng đến đây, sao Trình Cảnh Ngôn lại biết?
Trước khi ăn, anh nói đi vệ sinh, mất khá lâu. Khi quay lại tìm cô, sắc mặt dường như khá hơn...
Nhưng sau khi cô gọi anh “chú”, mặt anh lại xụ xuống tận đất...
Anh cao lớn, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô đầy ẩn ý.
Thấy anh như ăn phải ruồi, cô thầm cười đắc chí, chẳng chút ý thức nguy cơ.
Bình luận