Chương 59: Nếu em nói không thích anh, anh có thể không làm em không?
Edit: Tiểu Cầu Nhỏ
Anh từng nói, thích cũng có thể bắt đầu từ việc bị cuốn hút bởi thân thể.
Nhưng khi thật sự nghe cô nói rằng ở bên anh có lẽ là vì rung động nhất thời nhiều hơn, tim anh vẫn đau dữ dội. Giống như bị một bàn tay vô hình siết chặt, đau đến mức ngay cả thở cũng thấy nhói.
Anh đột nhiên không còn can đảm nghe tiếp nữa.
Trình Cảnh Ngôn móc điện thoại ra, gửi tin nhắn cho cô.
[Tình Tình, em đang ở đâu?]
[Anh họp xong rồi, đang ở xe đợi em.]
Anh nhìn thấy cô cầm điện thoại đọc tin.
Vài giây sau, anh nhận được hồi âm.
[Ừ, em ra ngay.]
Anh lặng lẽ nhìn khung trò chuyện.
Từ đầu đến cuối, luôn là anh nhắn mấy câu, cô chỉ trả lời một dòng.
Ngón tay anh dừng lại, không lướt lên nữa.
Anh dứt khoát khóa màn hình, nhét điện thoại vào túi, xoay người đi về phía bãi đỗ xe.
Trên đường, anh gặp Trần Hướng Vũ.
Hai người nhìn nhau trong im lặng.
Trần Hướng Vũ là người lên tiếng trước:
“Chú tìm Giang Tình à? Tôi biết cậu ấy ở đâu.”
“Không cần.”
Trình Cảnh Ngôn đáp nhạt, “Tôi nhắn tin rồi.”
“À.” Trần Hướng Vũ gật đầu.
Trình Cảnh Ngôn hơi nâng cằm ra hiệu đi trước.
Trần Hướng Vũ tránh sang một bên.
Anh đi được hai bước thì chợt dừng lại, quay đầu hỏi một câu không đầu không cuối: “Này… theo cậu, làm sao để con gái nhanh thích mình?
Trần Hướng Vũ tròn mắt: “Hả?”
Trình Cảnh Ngôn cũng thấy mình điên rồi mới hỏi một câu ngớ ngẩn như vậy.
Ngón tay trong túi siết lại, anh ho khan một tiếng, lạnh mặt nói:
“Không có gì.”
“Ê, đợi đã—”
“Hả?”
“Đàn ông biết làm nũng là hiệu quả nhất.”
“……”
Làm nũng?
Gương mặt Trình Cảnh Ngôn thoáng hiện vẻ chán ghét.
Đùa cái gì vậy?
Anh á? Làm nũng?
Anh lớn từng này tuổi rồi, lại đi làm nũng với cô?
Chỉ nghĩ thôi cũng đủ nổi da gà. Anh nuốt khan, trong lòng dâng lên cảm giác tự giễu nhạt nhẽo, quay người bỏ đi.
Mẹ kiếp.
Coi như anh chưa từng hỏi đi. Trần Hướng Vũ nhìn theo bóng lưng anh, bĩu môi:
“Hừ, không tin thì thôi.”
—
Trình Cảnh Ngôn lên xe, nổ máy, bật điều hòa. Khoảng mười phút sau, anh nhìn thấy Giang Tình từ xa chạy tới, một tay che trán.
Bình luận