Chương 27: Cảm giác chiếm hữu
n xuất tôi thật sự không có tự tin."
n tấu của Nguỵ tiểu thư lọt vào tai tôi quả thực là phí phạm của trời, Nguỵ tiểu thư nên đêm cơ hội này nhường cho người khác đi."
Nguỵ Hủ nhún vai: "Thật ra anh Xuân Triều nếu không nhận thiệp mời này cũng sẽ tới cùng Minh Chấp đi. Dù sao tiết mục đặc biệt, Minh Chấp ngoại trừ muốn song tấu cùng tôi, còn có một màn độc tấu. Kỳ thật tôi cũng biết, tôi ở trong nước không có danh tiếng gì, có rất nhiều người vì muốn thấy Minh Chấp mà đến. Nói ra thì hơi ngại, nếu không có Minh Chấp giúp tôi, lần đầu di
Nếu nói trước đây Giản Xuân Triều thấy Nguỵ Hủ với Phương Minh Chấp còn có khả năng, thì sau khi hắn nghe xong khúc nhạc này lại chỉ thấy tiếc hận, không khỏi khẽ thở dài.
Giản Xuân Triều dựa vào sô pha, như cũ không nhúc nhích mà nhìn thiệp mời, có chút buồn cười nói: "Năng lực thưởng thức âm nhạc của tôi có hạn, di
Kiếp trước ấn tượng của Giản Xuân triều với Nguỵ Hủ không sâu, nhưng có thể khẳng định cô ta sẽ không ngầm chạy tới nói với hắn chuyện cô ta gian díu với Phương Minh Chấp. Đáng tiếc hắn thật sự không có hứng thú.
Tiếng dương cầm vừa kết thúc, Giản Xuân Triều ngây ngẩn cả người. Hắn không có năng khiếu thưởng thức âm nhạc là thật, không phải nói đùa, Giản Xuân Triều sinh ra ngũ âm đã khuyết thiếu. Ngoài 'Thư gửi Elise' với 'Hôn l
Video này là dùng thiết bị chuyên nghiệp quay lại sau đó lưu vào điện thoại.
"Có phải rất hay hay không?" Nguỵ Hủ ngẩng đầu nhìn Giản Xuân Triều, ánh mắt có chút đắc ý, "Anh Xuân Triều, anh nghe thấy tình cảm bên trong không?"
Bởi vì hắn từng cho rằng bản nhạc này là Phương Minh Chấp viết cho mình.
Ngụy Hủ thấy phản ứng của Giản Xuân Triều có chút không vừa lòng, móc di động ra, mở một đoạn video: "Thật ra Minh Chấp ở bên cạnh tôi cũng chỉ chỉnh sửa một đoạn nhạc. Anh ấy rất để ý đến bản nhạc này, sửa đi sửa lại rất nhiều lần, còn luôn hỏi ý kiến của tôi, cho nên di
Nghe thêm đoạn sau, Giản Xuân Triều nhận ra chút bất đồng ở đoạn nhạc này, phập phồng thêm chút nữ tính hoá, cũng thêm vài phần xa hoa, phảng phất như không phải chung tình bày tỏ mà là thương xót bản thân.
trong mơ' thì đây là bản dương cầm duy nhất hắn nhớ.
Giản Xuân Triều không nói chuyện, Nguỵ Hủ giả bộ kinh ngạc hỏi: "Anh Xuân Triều không biết sao? Gần đây Minh Chấp đều ở cùng tôi, tôi còn tưởng rằng buổi tối anh ấy không về cũng phải giải thích với anh một chút."
n tập ở ngoài còn tốn rất nhiều thời gian."
Cũng chính khúc nhạc này mà Giản Xuân Triều nhận ra Phương Minh Chấp không phải người không biết yêu cũng không biết thích.
Mở đầu hợp âm là mấy nốt cao cô độc, như vũ sư dùng những động tác đơn giản nhất đem chuyện xưa vào khúc dạo đầu. Sau đó hợp âm ôn hoà như cũ, như là dưới vỏ bọc bình thản là tình cảm là áp lực nhiệt liệt, làm cho người ta có cảm giác tình cảm mãnh liệt ấy sẽ xé rách lớp vỏ kia ra. Chỉ là Giản Xuân Triều biết sẽ không, khúc nhạc này từ đầu vẫn luôn là phi thường khắc chế, như ánh trăng lạnh băng, che lấp phím đàn bị nắng gắt nóng cháy sau lưng.
Bình luận