🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 11: Cường bạo

  "Xoạch" đây là âm thanh rớt điện thoại, "Ba" đây là âm thanh tắt vội máy tính.

Dịch Nam Phong cau mày nghe âm thanh truyền trong điện thoại, nha đầu kia đang làm gì, tại sao không nghe máy nữa! Bỏ hành lý xuống, anh liền đi vào, Lân nhi bước ra từ phòng ngủ, khuôn mặt ửng hồng, trên trán còn có mồ hôi, ha ha, đó là biểu hiện khẩn trương nha.

Anh cảm thấy, cô nhóc này hẳn đang làm chuyện xấu.

"A, anh đã về rồi, có mệt hay không?" Giản Lân Nhi đi nhanh tới ngăn cản anh, kéo anh ngồi lên sô pha. "Để em mang nước cho anh uống nha, anh nghỉ ngơi chút đi" Vụng trộm lau mồ hôi, ôi thật sợ quá đi.

Dịch Nam Phong đưa mắt nhìn phòng ngủ, bên trong tối thui, trong lòng bồn chồn,nhưng vẫn không nói gì, hưởng thụ sự hầu hạ của LÂn nhi.

.Uống một ngụm nước, tuy là nước lọc bình thường, nhưng sao lại có vị gì đó? Lân nhi ngồi trên sô pha liếc nhìn về phía phòng ngủ.

Ngồi nhìn anh uống nước, không nói gì, cô giả bộ đứng lên đi vào phòng ngủ. Chân trước vừa mới bước vào, Dịch Nam Phong liền đi theo. Đứng ngoài cửa, anh lén nhìn vào, nhìn hình ảnh trên máy tính, sắc mặt anh trầm xuống, liền quay về sô pha.

Khi LÂn nhi đi ra, Dịch Nam Phong vẫn là một bộ dáng thản nhiên, nhưng thời gian ở chung lâu như vậy,Giản LÂn Nhi liền biết tâm tình của anh không tốt. Vừa rồi còn vui vẻ, sao mới đi một lát liền trở mặt, trong lòng Lân nhi ảo não, muốn hỏi nhưng không dám, trong lòng cô cũng đang chột dạ.

Dịch Nam Phong đương nhiên không thoải mái, anh là người nắm quyền hành to lớn, tính chiếm hữu cao, làm sao có thể chấp nhận được việc người trong lòng mình đi ngắm nhìn thân thể trần truồng của người khác.

Anh nào đâu biết rằng, con mèo nhỏ của anh nay đã lớn rồi, muốn cường bạo anh đó!

"Lại đây"

Giản LÂn Nhi bất động, bởi vì nghe giọng nói của anh không tốt lắm, cô không cần đi qua a.

"Ngoan nào, lại đây" Giọng nói anh nhẹ xuống, mang theo một tia bất đắc dĩ.

Không cam lòng mà đứng lên, bĩu môi, người kia dựa vào gì mà ra lệnh cho cô? Giản Lân Nhi vừa mới đi được vài bước đã bị anh kéo ngã ngồi lên đùi anh, đưa tay giữ chặt hai má cô, cắn một cái vào đôi môi nhỏ nhắn của cô, anh khẽ cười.

"Mấy ngày nay em có ngoan không?"

Gật đầu, ánh mắt xoay chuyển, nhớ tới hình ảnh vừa xem được, trong lòng chột dạ, không dám nhìn vao mắt anh.

"Thật không?"

"Thật mà, ngoan lắm, ngon vô cùng"

"Vừa rồi kéo rèm cửa lại làm gì đó?"

"Ngủ"

Anh nhếch miệng cười bí hiểm, cũng không nói gì, đôi bàn tay to lớn chậm rãi vuốt eo cô, rồi sau đó dựa vào sô pha, nhắm mắt ngủ.

Đây là cô bé anh ôm đã nhiều rồi, giống như anh nuôi dưỡng tình nhân, cũng như nuôi con gái, nhưng nhìn động tác của anh đi, thật sự là muốn di chuyển xuống dưới? Cô không cần a, nếu không nói rõ ràng, cô cũng không cần anh nữa. Đương nhiên, cô nghĩ tới chàng trai có gương mặt tuấn tú này, mang theo một chút quyền lực thần bí, một người đứng trên đỉnh cao danh vọng, trong trường hẳn chẳng có ai như anh, cho nên cô rất để ý anh.

Nhưng xem thái độ của anh, rất sủng cô, cô muốn gì là cho nấy, dù cô không cần, anh cũng suy nghĩ rất chu đáo.Cô cảm thấy được anh nuôi dưỡng như nuôi sủng vật, hừ, Giản Lân Nhi ta đã sắp 18 tuổi rồi, chuyện của ta nếu không tự làm chủ được, có thể sẽ làm sủng vật  của anh cả đời.

Dịch Nam Phong suy nghĩ, cảm thấy anh sắp có được bảo bối liền cảm thấy hưng phấn.

Vì sao mỗi lần anh nói LÂn nhi là con gái anh, anh liền cảm thấy trong lòng xao động, cảm thấy giống như anh đang nói với người khác rằng đây là cô vợ nhỏ bé mà anh đang nuôi dưỡng?

Từ khi anh đi ba năm rồi trở về, năm đầu tiên, hành động của anh rất mờ ám, không ai biết anh đang làm cái gì. Một năm sau, khi nói về anh, là nói về vầng hào quang xung quanh anh.  

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...