🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 24: Canh hai

 Bóng đêm đã đậm dần, Dịch Nam Phong nghỉ ngơi một lát rồi đứng dậy đi kéo rèm cửa sổ, sau đó quay người lại ôm tiểu cô nương đang nằm trên giường đi tới phòng tắm, xả nước vào bồn tắm, đặt cô vào đó rồi cẩn thận đánh giá cô.

Cho dù hàng ngày cô vẫn mặc quần áo, nhưng làn da nguyên thủy trắng hồng trước kia nay cũng đã đen dần, hai má cô vẫn trắng nõn, nhưng gáy, cánh tay thì đen một cách rõ rệt, da thịt có vẻ săn chắc hơn, một số nơi trên người da vẫn trắng vì không bị ánh mặt trời chiếu nào, nhưng hai màu sắc này thật đối lập, làm cho người nhìn thật khó chịu.

Anh nhăn mặt lại, đưa tay xoa xoa các đốt ngón tay của cô, Dịnh Nam Phong bỗng có suy nghĩ khuyên cô trở về, không biết có được không, nhưng nhìn cô thế này, anh thật không chịu được.

Bồn tắm rất lớn, anh ôm cô ngồi trong đó, anh xếp đôi chân dài của mình lại, xả nước ấm ra, nước ấm vỗ về cả người, làm cho Lân nhi chợt tỉnh giấc.

"Cầm thú, Dịch Nam Phong, anh..." Ngoài miệng tuy mắng chửi người nhưng không xả được giận dữ, đưa tay muốn đánh lên mặt anh một cái, đáng tiếc cả người cô mềm nhũn, không có sức lực, làm cô càng tức giận. A ô một hồi, nhân thể cô há miệng cắn lên bả vai anh, tựa hồ như chưa hết giận, cô cắn thật mạnh, thời điểm anh kéo cô ra thì thấy một ít máu trào ra quanh bả vai.

"Được rồi, ngoan, không nên của động, đau không..." Cô dùng ánh mắt không thể tin nhìn thoáng qua rồi cúi đầu xuống, chốc chốc lại cố ý liếc nhìn nửa thân dưới của anh, a người đàn ông này hẳn không phải người đi. Cô đưa tay đi xuống, nói bằng giọng hơi, Dịch Nam Phong thấy cô hồ nháo, liền than thở. Vội vàng nắm lấy bàn tay cô "Còn dám động?" Tựa hồ như lời này có uy lực, cô không cam lòng mà lắc đầu, cả người mềm nhũn dựa vào vai anh, cảm giác được đôi tay to lớn của anh đang vuốt ve khắp người cô.

Acid lac-tic dư thừa bị bài trừ đi, độ ấm thích hợp, lực đạo nhẹ nhàng, cô rốt cuộc cũng mê man mà thiếp đi, trước khi ngủ còn nhủ trong lòng rằng không bao giờ cho anh chạm vào người mình.

Thời điểm tỉnh lại Dịch Nam Phong vẫn còn ngủ, mắt mở không lên, nhưng sinh vật xung quanh nhắc nhở cô rằng trời đã sáng, sức ảnh hưởng của kỷ luật trong quân đội đối với cô rất lớn.

Cô vặn thắt lưng, gạt bỏ bàn tay đang đặt trước ngực cô, nhìn trên người cô, bộ ngực cô toàn là dấu tay, Lân nhi ác ý nghĩ muốn phế bỏ tay của anh.

Động đậy một tí, cô lại cảm giác bàn tay trước ngực mình bắt đầu hoạt động, cô cố ý la to "Này, này..." Quả nhiên Dịch Nam Phong liền có động tĩnh.

"Làm sao vậy?" Vừa mới tỉnh ngủ, giọng nói anh có chút khàn khàn, mang theo sự quyến rũ cực độ tiến vào màng nhĩ của cô.

"Đau, toàn thân em đau nhức.." Nhìn Dịch Nam Phong nhíu mi lại, cô mới cảm thấy an ủi đôi chút, kỳ thật sự không thoải mái này cô có thể chịu được, lúc mới vừa bắt đầu huấn luyện, toàn thân cô đau nhức, đau gấp mấy trăm lần cái đau này, nhưng cô đều chịu được, huống chi hiện tại cô đã quen rồi, với lại Dịch Nam Phong đã dùng nước ấm lau người cho cô, cơ bắp cũng không còn đau nhức nữa, chẳng qua nghĩ lại lúc kịch liệt liền cảm thấy đau mà thôi.

Quả nhiên tham gia quân đội vẫn có điểm lợi, ít nhất có thể ứng phó được với thể lực của Dịch Nam Phong.

"Đau chỗ nào a, anh xoa bóp cho em..." Nói xong anh vén chăn ra bắt đầu vuốt ve, cô cũng không ngăn cản, để mặc anh xoa bóp, dù sao cô cũng cảm thấy anh xoa bóp rất thoải mái, huống hồ hôm qua anh ăn cô như sói đói, giờ đương nhiên anh phải phục vụ cô.

"Ực..." Một tiếng nuốt nước miếng thật lớn, ánh mắt anh nhìn cô đầy vẻ kích động, đúng lúc này "Rột...rột" vài tiếng vang lên, đánh vỡ không khí ái muội. Lúc này Dịch Nam Phong mới để ý, từ chiều hôm qua tới giờ, hai người còn chưa có ăn gì, phỏng chừng cô đã đói lắm rồi.

Vội vàng thu lại tâm tình, kéo chăn đắp lên người cô, lúc này cô đang ngủ, anh bước xuống giường rồi đi xuống bếp. Dịch nam Phong là người rất chú trọng chất lượng sinh hoạt của mình, anh đặt nặng vấn đề riêng tư, cho nên trong nhà hầu như không có thuê người giúp việc, lúc Lân nhi còn đến trường, các đồ đạc trong nhà đều do anh chuẩn bị, nấu nướng đều do anh làm. Một đại thần như anh, người ta khó có thể tưởng tượng ra cảnh anh cầm chổi quét rác, vào bếp nấu ăn, nhưng khi nhìn thấy anh làm như vậy, chẳng những khí chất không giảm đi, mà còn tỏa ra hào khí bức người.

Nguyên liệu nấu ăn trong tủ lạnh không nhiều lắm, từ ngày cô đi, anh cũng không thường xuyên mua đồ ăn về để sẵn, phần lớn thời gian anh đều ăn ở bên ngoài.

Bữa sáng cũng không có gì đặc biệt, trong tủ lạnh còn một ít thịt bò, anh liền làm hai bát mì thịt bò thiệt to. Sợi mì tinh tế, thịt bò cắt lát, hành thái nhỏ, kèm một ít tiêu, làm cho người khác nhìn vào là muốn ăn ngay.

Lúc vào phòng cô vẫn còn ngủ say, anh gọi cô mấy lần, cô lăn qua lăn lại không muốn dậy.

"Anh đã làm bữa sáng là mì thịt bò rồi, dậy ăn xong rồi ngủ tiếp" Cô mở mắt, nhưng thân thể vẫn bất động, ánh mắt sáng rực, nghe được anh đã làm bữa sáng, cô hít hít mũi, Dịch Nam Phong không có biện pháp, đành tìm áo khoác lên người cô rồi kéo cô ra ngoài.

"Ai nha, em còn chưa có đánh răng"

"Có gì đâu, bỏ một lần cũng không chết gì, ăn xong ngủ tiếp"

Ngồi xuống ghế, đưa cho cô một đôi đũa và một cái thìa, lúc đầu cô còn ồn ào đòi đánh răng thì giờ lại thấy cô động đũa ăn ào ào.

Dịch Nam Phong lắc đầu cười cười, cũng bắt đầu ăn mì, sức ăn của cô không lớn lắm, lúc trước anh ăn được hai chén cơm, còn cô chỉ có thể ăn được nữa chén, nhưng lúc này đói bụng lâu như vậy, chỉ một lát mà cô đã ăn sạch veo.  

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...