🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 47: Chăm sóc

 "Nằm im" Bỏ lại hai chữ, Dịch Nam Phong xoay người xuống giường, rất tự nhiên bước vào phòng tắm, thời điểm đi ra trong tay mang theo một chậu nước ấm và một cái khăn mặt. Trong "Thợ Săn" không có phụ nữ, trừ bỏ Lân nhi, vì thế, mỗi ngày chăm sóc cô đi toilet đều là anh, tất cả rất thuần thục, hiện ra một một dáng của một quản gia.

Kéo chăn, trên lưng chỉ bọc băng gạc, mà nút thắt của cái băng gạc lại nằm ngay trước ngực, vốn không mặc áo ngực, nên hai con thỏ nhỏ xinh xắn trắng trẻo lộ ra. Nguyên lai mấy ngày cô nằm dưỡng bệnh liền mặc một bộ quần áo rộng thùng thình, nếu Dịch Nam Phong không thấy vị bác sĩ khám cho cô đã ngoài năm mươi, thì chắc chắn ông ta sẽ không được khám bệnh, nhưng chung quy tất cả mọi việc anh phải làm, mỗi lần anh huấn luyện thì sẽ có bác sĩ nam tới thay băng giúp cô, nghĩ đến điều này, anh lại tức giận.

Giản Lân Nhi hơn mười tuổi liền cùng ăn ở chung với anh, chỗ nào mà anh còn chưa thấy qua, dù là nơi tư mật. Thế nhưng giờ phút này lại . .. .

Sáng nay, lúc cô tỉnh lại, thấy chung quanh là màu trắng, biết là xong rồi, cô nhớ tới hạng mục còn chưa có khảo sát xong, đưa mắt nhìn xung quanh không có ai, cô định bước xuống giường. Trong đầu nghĩ muốn động một chút, ai ngờ cả người không thể cử động được.

Qua hơn nửa ngày, bác sĩ đến, nói đơn giản tình huống cho cô, bác sĩ còn nói cô rất may mắn, bị như thế này là tốt lắm rồi, nguyên bản trong huấn luyện, khi sát hạch cô nghĩ mình rơi xuống hẳn là sẽ chết, ai ngờ cô vẫn còn có thể nhìn thấy ánh mặt trời, chính là trong lúc hôn mê, có thời điểm cô nghe được giọng nói của Dịch Nam Phong, hiện tại cô chỉ muốn gặp anh, quan trọng nhất là cô muốn đi toilet.

Cô ngại nói với bác sĩ, vì thế cố gắng chịu đựng, đợi cho Dịch Nam Phong đến, lúc nhìn thấy gương mặt bình tĩnh của anh, cô không biết anh đã phải trải qua sự kích động như thế nào, cứ việc nghĩ tới sinh mệnh của cô bị uy hiếp là anh đã không thể chịu được. Nay cô cũng đã ổn, nhìn thấy ánh mắt cô tròn xoe nhìn mình, tâm anh mới buông lỏng.

Biết tính cách của Dịch Nam Phong, cô ngoan ngoãn không hề đề cập tới chuyện huấn luyện, cô muốn lấy lòng anh, cô sợ anh lại giáo huấn cô. Thấy môi anh giật giật, cô liền mở miệng nói trước "Em muốn đi tiểu", rất sợ câu đầu tiên anh nói là chửi mắng cô, kêu cô không biết tự lo cho mình, sau đó mang cô về nhà.

Nhìn Dịch Nam Phong bước vào phòng tắm, Giản Lân Nhi thở phào nhẹ nhõm, cô trăm ngàn lần mong anh đừng nhắc tới chuyện đó nữa.

Thời điểm anh đi ra, trong tay mang một cái bô nhỏ, nhìn bộ dáng anh cầm cái bô, một người đàn ông tuấn tú mặc quân phục cầm cái bô trong thật quái dị. Trên người anh lộ ra một khí chất cường hãn, tóc ngắn đen bóng, thế nhưng trên tay lại cầm cái bô với bộ mặt rất bình tĩnh, thản nhiên bước tới hầu hạ cô đi tiểu.

Ôm cô dậy, kéo quần giùm cô, một tay đặt sau lưng, một tay để dưới hai chân cô, hai cánh tay dùng sức, bế cô lên, bế một người nặng gần 100 cân (tính ra kg là gần 60kg) nhưng không hề thay đổi sắc mặt, tay không hề run rẩy, một loạt động tác anh làm rất lưu loát, còn cô cảm thấy rất mất tự nhiên.

Tuy hai người đã thân mật như thế, tất cả dường như đã quen thuộc, nhưng nay cô lại đi tiểu trước mặt anh, chuyện này thật là xấu hổ.

"Tiểu đi, không phải em muốn đi tiểu sao?" Dịch Nam Phong đợi nửa ngày nhưng thấy cô không có động tĩnh gì cả, ánh mắt anh kiềm không được mà nhìn quanh thân thể cô, thật sự vẫn mê người như thế. Trong đầu anh không ngừng tuôn ra những ý nghĩ xấu xa, thế nhưng cô đang bị thương nên anh cố gắng khắc chế chính mình.

"Anh ôm chặt chân thế sao em đi được?"

Cánh tay ôm chân cô hơi cứng lại, sau đó anh vội vàng thả lỏng, nơi tư mật của cô cũng lộ ra, anh vội vàng tránh né không nhìn vào "Em đi đi"

Cô cảm thấy thật có chút khó khăn, nhưng dường như nhịn không được, trong bụng tức tối khó chịu, vội vàng xả ra, cô quát lớn với anh "Không được nhìn!", Dịch Nam Phong ồm ồm "Ân" đáp lại một tiếng.

Âm thanh 'róc rách' vang lên, Giản Lân Nhi đỏ mặt, cô cảm thấy mình thật sự quá quá mất mặt rồi, âm thanh nước chảy xuống như thế, cô xấu hổ, hơn nữa một ít nước tiểu còn dính trên tay anh.

Ngẫm lại, khi tiểu, chất lỏng không phải trực tiếp chảy xuống dưới như vòi nước, mà bởi vì kìm hãm, bị một lực đẩy mạnh ra, khẳng định sẽ văng ra nhiều nơi, đợi cho đến khi cô tiểu xong, Dịch Nam Phong mặt vẫn không đổi sắc, ôm cô lên giường, sau đó kéo quần cho cô. Xoay người, bưng bô nước tiểu đi vào phòng tắm xử lý, rửa tay sau đó mới đi ra, liền nhìn thấy cô cụp mắt lại không dám nhìn mình, tâm tình anh bỗng nhiên rất tốt. Có được lần một, lần thứ hai, thứ ba liền trôi chảy, cô dường như cũng quen với sự hầu hạ của anh.

Hôm nay, sau khi Dịch Nam Phong huấn luyện xong rồi đến với cô, cô không còn bộ dáng e thẹn nữa, hai ngày nay, bộ dáng của anh rất ôn nhu, làm bản tính công chúa của cô nổi lên, ăn cơm phải đút, toilet phải bế, hoàn toàn để anh phụ trách tất cả, cô chỉ có việc hưởng thụ và sai bảo.  

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...