Chương 49: "Dã chiến" (18+)
"Anh đã từng tới nơi này sao?" Cô ngẩng đầu, đây là câu hỏi mà cô muốn hỏi nhất trong mấy tháng qua.
"Sao thế?" Dịch Nam Phong cúi đầu, nhìn ánh mắt tò mò của cô.
"A, em cảm thấy anh dường như rất quen thuộc nơi này, nếu không anh sẽ không có thường xuyên mang chocolate tới cho em, hơn nữa, nếu như anh đã từng tới nơi này, khẳng định tổ của chúng ta sẽ thắng các tổ khác.
"Chocolate, hừ, em vẫn còn nhớ à?" Không có trực tiếp trả lời câu hỏi của Giản Lân Nhi, Dịch Nam Phong lại nhớ tới chuyện khác.
"Ách, cái kia . . .anh nhớ kỹ thật" Vốn chuẩn bị đi qua, thấy ánh mắt Dịch Nam Phong sáng quắc nhìn cô, Giản Lân Nhi thầm mắng một tiếng, người này, thật là không đứng đắn, thời khắc khẩn trương thế này mà. . .
Anh cúi đầu xuống thấp, ghé sát vào khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, hai người cách nhau rất gần "Nếu không hiện tại em có thể..." Giọng nói mang theo sự dụ dỗ, Giản Lân Nhi ngơ ngác nhìn Dịch nam Phong, đôi môi hé ra rồi khép lại, nửa ngày không có phản ứng.
Màu hồng, hơi ẩm ướt, hình dạng tuyệt đẹp, hai phiến môi lúc khép lúc mở, sẽ có phản ứng gì đây? Giản Lân Nhu ghen tị, cô luôn thích có một đôi môi mỏng thế này, nhìn đôi môi hơi đầy thịt của mình mà cảm thấy bất mãn, nhưng cô không biết đàn ông rất thích những đôi môi thế này, thôi mặc kệ, khi đặt lên miệng cảm xúc đều như nhau.
Tiếng cười nhẹ nhàng phát ra từ cổ họng Dịch Nam Phong, Giản Lân Nhi "Oành" một tiếng đem đầu của mình húc vào trong ngực anh.
Khó có được thời điểm này, một đôi tay sờ thắt lưng cô, chậm rãi vuốt ve.
"Bảo bối, em cho anh một ít đặc quyền đi, không lẽ em muốn anh nghẹn chết sao?" Kề sát vào tai cô, anh nhỏ giọng nói.
"Không được. . . .Có người, hơn nữa còn ở bên ngoài, ngày mai còn chạy nữa"
"Em không biết anh đói bụng bao lâu rồi sao, cũng đã mấy tháng rồi đó" Nói xong liền cắn vào chỗ thịt trên tai cô. Nguyên lai người đàn ông này đói bụng, mấy tháng rồi, kể từ khi cô bị thương tới nay, anh không đụng chạm vào người cô, buổi tối nhiều nhất chỉ có sờ tí, mà cái này cũng phải tùy lúc tâm tình cô có tốt hay không, thường thì thời điểm mang chocolate cho cô mới có thể sờ nhiều hơn, nếu có động đậy, thì sẽ bị cô cắn trả, bộ dáng liều mạng, Dịch Nam Phong còn có lòng dạ nào mà ăn nữa. Hơn thế, trừ bỏ thời gian huấn luyện, hai người có thể ở riêng, thời gian còn lại, về ký túc xá, Dịch Nam Phong cảm thấy có ánh mắt cứ chăm chú nhìn bọn họ, cho nên anh rất cảnh giác, những hứng thú cũng mất sạch.
"Không được, ngày mai còn băng rừng nữa, không biết bọn người cản trở chúng ta sẽ ở đâu" Cô đưa tay đẩy đầu anh ra, Giản Lân Nhu không biết những người khác thế nào, nhưng cô cảm thấy chỉ cần mình không chết là có thể về nhà được rồi. Còn sau đó muốn làm gì làm cũng được, không phải nói đàn ông sau 31 tuổi về phương diện kia càng lúc càng giảm sao, thế nhưng sao người đàn ông này ngược lại không giảm mà càng ngày càng háo sắc là sao?
Quyết định đêm nay phải ăn cho no, không thể bị đánh gãy được, nếu thế không phải là Dịch Nam Phong. Một phen bắt lấy cái tay đang đẩy mặt mình, sau đó gắt gao ôm chặt cô lại, để cô nằm phía dưới thân mình.
Chuẩn bị tư thế xong, Dịch Nam Phong không chần chờ mà đi xuống, hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô. Giản Lân Nhi tức giận, đây là thời điểm nào mà Dịch Nam Phong còn làm bậy, cô gắt gao cắn chặt răng, nhất quyết ngăn cản đầu lưỡi đang tiến vào của anh.
Biết được ý định của cô, Dịch Nam Phong cũng không vội, chậm rãi hôn, cũng không xông vào, chỉ nhẹ nhàng hôn môi cô, lúc thì nhấm nháp, lúc thì cắn cắn, mỗi lần đầu lưỡi muốn cạy răng cô tiến vào, cả người cô sẽ run lên, Dịch Nam Phong cố ý làm vài lần, quả nhiên, trêu chọc bên ngoài trong chốc lát, rốt cục cũng nắm lấy cơ hội, đầu lưỡi lập tức xông vào.
Tay thì dùng sức xoa nắn, Dịch Nam Phong cố ý làm cho thần trí cô mơ hồ. Lúc đầu lưỡi làm việc tích cực bên trong, rốt cục cả người cô cũng mềm oặt.
"Ngoan, chỉ một lần thôi, không ai nhìn thấy đâu, nghe lời. . .bảo bối của anh thực ngoan. . .ân, chậm một chút. . ." Anh mở miệng dụ dỗ cô, Giản LÂn Nhi làm sao có thể là đối thủ của anh, chỉ trong chốc lát cả người nóng rực, một dòng nước nóng chảy ra, Dịch Nam Phong lúc này cũng dùng đầu lưỡi đảo lộn trong miệng cô.
Vì để tiện trong khi chạy, trên người mặc một cái quần túi hộp quân dụng, mặc một cái áo sơ mi nhẹ nhàng, thời điểm bàn tay đi xuống, liền cảm thấy có cái gì đó, anh buông miệng cô ra, cúi đầu nhìn, mặt liền đen thui.
"Đây là cái gì?" Ánh mắt Giản Lân Nhi mơ màng, gì là gì, cúi đầu nhìn liền nói "A, thời điểm chạy khó chịu cho nên. . . "
Bình luận