🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 54: Chăm sóc vết thương cho anh (18+)

  "Không có việc gì, thực không có việc gì đâu." Dịch Nam Phong cuống quít né tránh tay Lân Nhi đang đưa lên.

"Dịch Nam Phong!" Giản Lân Nhi ánh mắt đỏ hoe, hầm hừ trừng mắt nhìn Dịch Nam Phong, thầm nghĩ chính mình trước kia cũng sẽ không vì chuyện gì mà rơi nước mắt, nhưng không biết bây giờ cô lại làm sao vậy.

Dịch Nam Phong hoảng hốt, một tay vòng ôm Lân Nhi, đem cô nhìn vào mắt mình. "Không có việc gì, một vết thương nhỏ, em xem, nếu nghiêm trọng, liệu anh có thể có tinh thần như thế này không?"

"Em xem xem." Lân Nhi tính tình quật cường đứng lên, anh mà động đậy em đánh anh cho xem. Không có biện pháp, Lân Nhi cởi bỏ băng gạc, Dịch Nam Phong nghiêng cổ, chờ Lân Nhi cởi bỏ, đã nửa ngày không thấy cô nói chuyện, không khỏi tò mò, quay đầu liền thấy Lân Nhi đang trừng mắt nhìn miệng vết thương.

"Làm sao vậy?" Dịch Nam Phong cẩn thận hỏi một câu.

Giản Lân Nhi vừa vạch băng gạc, nhìn thấy miệng vết thương từ giữa đi xuống liền biết chính là bị hỏa lực bắn trúng, nghĩ lại thì đó chính là bị vào lúc giải cứu con tin bị thương, nhưng là anh một thời gian dài bị thương như thế, mà so với không bị thương lại vô cùng giống nhau, còn không cho mình biết, cứ như thế muốn kết hôn, có việc gì cũng không cùng với cô nói.

"Tại sao anh không nói cho em biết?" Hít một hơi thật sâu, Giản Lân Nhi mở miệng nói.

Hỏng rồi, Dịch nam Phong thầm nghĩ, mỗi lần cô dùng khẩu khí này nói chuyện liền biết chắc chắn là hỏng rồi. "Chỉ là anh sợ em lo lắng..."

"Anh sợ em lo lắng sao không giấu cho tốt để không cho em biết."

Anh cũng tưởng là em sẽ không biết, Dịch Nam Phong ủy khuất nhưng là vẫn không giám nói. "Đều do anh giấu không tốt, nếu không em làm sao không phát hiện?" Cười theo, Dịch Nam Phong nghiêm mặt nói.

"Dịch Nam Phong!!!" Xem người này còn như vậy, nửa ngày nước mắt liền rơi xuống, càng thêm đau lòng.

"Không có việc gì đâu, em xem này không tốt sao, đừng khóc mà, ngoan, nếu không em đánh anh đi cho bớt giận, trách anh chưa nói với em, đừng khóc mà..." Tự mắng mình, Dịch Nam Phong cảm thấy chính mình chịu uất ức, như thế nào trải qua bao nhiêu chuyện, đã lớn từng này tuổi mà còn không thu thập được tiểu nha đầu này.

Không hiểu anh không cho cô biết là vì lý do gì, nhưng là cô vẫn cảm thấy đau lòng, đau lòng mà bắt đầu giận chó đánh mèo, hiểu được mình có nói cũng chẳng có tác dụng, viên đạn cũng đã làm anh bị thương rồi, nhiều nhất lúc đó biết thì cũng chỉ làm cho cô thấy khẩn trương, nhưng ít nhất anh cũng đừng cứ thể hiện mình khỏe mạnh ở trước mặt cô như thế, anh sợ cô lo lắng, nhưng cô lại sợ miệng vết thương làm đau anh. Không khí im ắng, không ai nói lời nào, thấy miệng vết thương trắng, quanh miệng vết thương cũng bắt đầu biến đổi, rõ ràng là không có quan tâm gì đến, nước mắt lại rơi càng nhiều, nhịn không được cầm lấy cánh tay khác chùi chùi vài cái, oán hận nói " Anh không biết thay thuốc sao?"

Nhìn cô quan tâm anh, cô cũng không dám đánh anh, Dịch Nam Phong híp mắt cười trộm.

"Đi ra giúp anh thay thuốc."

Dịch Nam Phong nhìn bóng dáng Lân Nhi, vui mừng không được, lúc trước rõ ràng còn nóng nảy thế, hiện tại tuy không phải là yếu ớt, nhưng bộ dạng cũng không sai, ít nhất cũng đã biết đau lòng cho anh.

"Thuốc ở trong túi trước."

Tức giận lục tung quần áo, ở trong túi trước lấy ra một bình nhỏ, Giản Lân Nhi mắt lại trợn tròn, thuốc lúc nào cũng mang theo bên người mà anh còn không chịu thay, cắn môi dưới nhịn không mắng anh, xem vết thương nhẹ nhàng thay thuốc cho anh.

Xuống lầu tìm tủ thuốc gia đình, lấy ra cồn cùng bông băng giúp anh rửa vết thương. "Đau không?" Vừa làm vừa cẩn thận hỏi anh.

"Không đau". Hai người tiếp xúc rất gần, hô hấp của đối phương đều nghe thấy rõ, Dịch Nam Phong nhìn Lân Nhi, có chút xuất thần.

"Tốt lắm." Sau khi quấn xong vòng băng gạc cuối cùng, Giản Lân Nhi quan sát xung quanh vết thương "Anh nhanh đi ngủ, ngồi máy bay lâu như vậy, trên vai đều nhiễm trùng."

Thu dọn mọi thứ xong xuôi, Dịch nam Phong nhìn Lân nhi vào phòng tắm, bên trong phòng tắm thủy tinh dưới hơi nước mờ mờ thoáng xuất hiện thân thể mảnh mai, phía dưới bắt đầu nóng lên.

"Rầm". Cửa phòng tắm bị đẩy ra, Lân Nhi đứng dưới vòi hoa sen dương mắt nhìn Dịch Nam Phong đi đến, còn tiện tay đóng cửa lại.

"Anh sao lại vào?" Lân Nhi thấy Dịch Nam Phong trên vai còn quấn băng gạc không phát hiện ánh mắt anh đã bắt đầu khởi động sóng ngầm.

"Ngồi thời gian dài như vậy, em cho anh lau qua một chút." Ánh mắt nhìn chằm chằm trước ngực Lân Nhi.

" Anh đang nhìn gì vậy?" Giản Lân Nhi cảm thấy tức chết rồi, người đàn ông này còn tranh thủ cơ hội, trong lúc ồn ào thuận tiện bắt được một cái chân, cái này là có chuyện không may rồi, Dịch Nam Phong trong ánh mắt có một ngọn lửa đang nhen lên. Anh biết làm sao đây, cô nương này dưới tình thế cấp bách dậm chân một cái, thân mình còn không mặc gì, trước ngực hai cái rất kiều kiều gì đó theo động tác kia của cô cũng cao thấp chớp lên, thử hỏi làm sao Dịch Nam Phong có thể chịu được.

Không tự giác nhấp môi, Dịch Nam Phong liền đứng dưới vòi hoa sen để tự động dập lửa.

"Anh điên rồi." Một tay để ở trước ngực Dịch Nam Phong, muốn đem anh đẩy ra, Dịch Nam Phong phối hợp lùi về phía sau từng bước. "Anh không đi vào, em giúp anh lau." Nói chuyện đâu, tay thẳng tắp đến trước ngực Lân Nhi.  

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...