Chương 76: End!
Ước chừng là hiểu được ý đồ của Dịch Nam Phong, nhưng Lân Nhi vẫn cảm thấy xấu hổ, rõ ràng đi toilet không được rất là khó chịu, nhưng cô cũng không dám động đậy, để tùy anh làm.
Dịch Nam Phong lấy dầu bôi loạn lên tay, sau đó bôi vào hậu môn của cô.
"Thử lại xem sao?"
Người bình thường, nguyên nhân gây ra táo bón là do đại tràng không đủ chất bôi trơn, hiện tại có bôi trơn nhân tạo, tự nhiên sẽ thoải mái hơn chút, cảm giác bớt đau rát hơn, Dịch Nam Phong nhìn thấy sắc mặt của cô, biết là cô có thể đi được, vì thế rửa đứng dậy rửa tay sạch rồi đi ra ngoài.
Sau này gặp Ngưu Bảo Nhi, hai người phụ nữ mang thai chụm lại nói chuyện, đều nói về các đức ông chồng của mình bá đạo như thế nào khi hai người mang thai, khi Lân Nhi nói đến chuyện Dịch Nam Phong giúp cô đi ngoài, Ngưu Bảo Nhi hâm mộ nửa ngày.
Ở trong cả nửa ngày, sau khi đi xong Giản Lân Nhi càng nghĩ càng mất mặt, nhưng thời điểm ăn cơm chiều phải xuống, hiện tại hầu như người Dịch gia đều ở nhà cô, cho nên cô không thể không xuống ăn cơm được.
Mọi người trên bàn cơm tíu tít bàn chuyện làm mẹ của Lân Nhi, cô vụng trộm liếc mắt nhìn anh một cái, thấy sắc mặt anh vẫn bình thường, cô vụng trộm thở ra một hơi rồi ngồi xuống.
Theo thường lệ chiếc đũa của mọi người thường sẽ dừng trong chén cơm của cô, Giản Lân Nhi cũng không nói gì, ăn hết món ăn mọi người gắp, Dịch Nam Phong ngồi bên cạnh thấy cô không dám nhìn anh, anh liền gắp cho cô ít rau rồi nhìn cô cười trìu mến, cả người cô có cái gì mà anh chưa thấy qua, cô việc gì phải tự làm khổ mình như thế.
Ăn cơm xong, mẹ chồng cô còn kéo cô đi tìm thầy thuốc, nghe nói ông thầy thuốc này có cách chữa táo bón cho phụ nữ có thai rất hay, nguyên lai là mấy ngày trước cô có nói chuyện này với bà, cho nên giờ tìm được bà dắt cô đi. Lân Nhi nhớ tới hiện tại bản thân không thể uống thuốc, nhưng bà hỏi một hồi, cô mới nói là Dịch Nam Phong giúp cô, lúc này bà ngây người, trong đầu nghĩ tới hình ảnh kia, sau đó thần sắc cổ quái đi tìm Dịch Hàn Sơn.
"Ôi, thời tiết hôm nay thật tốt". Dịch Nam Phong nằm trên giường nhìn cô đứng trước cửa sổ luôn miệng nói như đứa trẻ, anh bất đắc dĩ xoay người.
"Bên ngoài gió lớn lắm, mau đóng cửa sổ lại"
Mấy ngày nay trời luôn mưa to, thời tiết oi bức cũng được trời mưa gột rửa làm cho mát mẻ, đã vào thu rồi, tiết trời se lạnh, ở thủ đô khi vào thu gió thổi sẽ mang theo bụi bay tán loạn, không được trong lành cho lắm, gió thổi vù vù, mà cô lại mở cửa sổ ra đứng nhìn, Dịch Nam Phong giật mình, ngày sinh dự tính sắp đến, đứa bé cũng đạp khá nhiều, cho nên những ngày gần đây cô rất hay cáu.
Buổi tối, gần ba giờ, Dịch Nam Phong vất vả lắm mới dỗ cô ngủ được, vừa thiếp đi một chút, anh lại bị cô lay tirnh.
Ôm bụng, vẻ mặt khó chịu dọa Dịch Nam Phong tới mất hồn, ngồi dậy ôm cô xuống dưới, hô to gọi nhỏ, Giản Chính vội rời giường, gọi xe tới bệnh viện, kiểm tra không có gì mới trở về lại nhà.
Mấy ngày nay, mọi người đều lo lắng, Dịch Nam Phong khi đi ngủ cũng không thay đồ, đôi khi nửa đêm cô đòi ăn, anh chạy đi mua, có khi mua về cô lại ngủ mất, cho nên nhiều khi anh còn giả vờ nhắm mắt ngủ không dậy.
Đọc gì tiếp theo?
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Bình luận