Chương 9: 9
- Con không thề chịu uất ức, họ rất tốt với con. Đừng nói như thế mà ông.
- Con không cần, con chỉ cần ông thôi.
Cô ngẩng đầu lên đôi mắt đỏ đỏ nhìn ông.
Vừa nghe chị Lý nói Hàn Vũ Thần liền cau mày. Chị không để ý đến biểu cảm của anh mà cứ luyên thuyên nói.
- Tiểu Hà có ở nhà không ?
phép gật nhẹ đầu coi như chào hỏi.
Nước mắt cô vô tình rơi vào vai áo của ông.
Ông cười phúc hậu xoa đầu cô.
- Cậu...cậu...không biết sao ?
- Vậy con sẽ về đây ở với ông. Con cũng muốn thời gian sau này luôn ở bên chăm sóc cho ông. Nếu không con sẽ hối hận suốt cuộc đời.
Vừa mở cửa ra anh liền thấy một người phụ nữ cỡ chừng ngoài 30.
- Cô ấy về quê hôm qua. Chị có chuyện gì cần cô ấy ?
- Ông biết ở chung với những người giàu có, phải nhẫn nhịn mà cúi đầu. Ông xin lỗi.
Hàn Vũ Thần xiết chặt chót cửa trên tay, tâm tình phức tạp.
______________
Không hiểu tại sao từ đêm qua điện cho cô đến giờ anh vẫn giữ điện trong túi quần, có phải hay chăng anh là đang đợi điện thoại của cô ? Điều này không khỏi làm anh nhức đầu, không hiểu bản thân mình đang muốn gì.
Nghe tiếng ông, cô ngẩng đầu lên nhìn ông nở nụ cười tươi rồi lấy tay lau mồ hôi đang thay nhau chảy xuống trên trán cô.
____________
- Sao ông lại xin lỗi ? Đừng nói thế mà.
- Tiểu Hà, nghỉ vào uống nước đi con.
Cô rưng rưng nước mắt ôm cổ ông từ phía sau.
- Ông lên thành phố sống với con được không? Ông một mình ở đây con lo lắm.
Ông lắc đầu.
- Được, ông già rồi nên hàm hồ được chưa.
Ông ngồi trong mái nhà nhìn cô nhỏ bé bận bịu với cái vườn rộng cũng thật cực khổ.
Hàn Vũ Thần l
- Con vì cái gia đình này chịu bao nhiêu là uất ức rồi. Thân là ông nội mà trơ mắt nhìn cháu gái của mình phải mỉm cười chịu đựng ông thấy rất có lỗi.
Biết Hàn Vũ Thần là người mở cửa chị Lý có hơi bất ngờ.
Đang tập trung suy nghĩ chợt nhận được tiếng chuông ngoài cửa, Hàn Vũ Thần đặt ly nước trên bàn, tay bỏ vào tui đi ra mở cửa.
Cô lo lắng vuốt lưng cho ông.
- Con bỏ chồng luôn à ?
Nhìn vẻ mặt căng thẳng của Hàn Vũ Thần khiến nụ cười trên môi chị Lý cứng đơ.
Im lặng một hồi, ông thở dài một hơi rồi nói với cô.
Cô vừa khóc lại cười bật lên. Ông cười hiền hậu xoa đầu cô.
Ông có ý cười.
Hôm nay cũng như vậy, Tống Thanh Hà mặc bộ đồ nông dân bình thường, đầu thì đội một cái nón rộng. Cô tưới nước vườn rau sau nhà, và làm sạch cỏ giúp ông.
Hôm nay là ngày nghỉ, không thấy được bóng dáng của cô cũng thật trống trải. Làm việc ở thư phòng mấy tiếng vì khát nước mà anh đi vào nhà bếp gót một ly nước mà uống.
- À, không. Tôi vừa ở quê mới lên sẵn mang trái cây cho Tiểu Hà. Cũng định hỏi tay của cô ấy sao rồi, đúng là vợ cậu không màng tính mạng mà đẩy cậu bé ra khỏi đầu xe nên mới gãy tay, haizzz may là chiếc xe đó không chạy nhanh nếu không tôi e là không may như vậy đâu.
- Chị nói sao ?
- Ông cũng gần đất xa trời rồi, muốn thời gian còn lại được bình yên ở lại mảnh đất của tổ tiên.
- Xin chào, tôi là đồng nghiệp của Tiểu Hà.
Ông cười phá lên, rồi lại ho khụ khụ.
- Tôi có ý đưa Tiểu Hà về mà cô ấy nói đã điện cho anh đến đón nên thôi.
Bình luận