🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 40: Chương 40

Hoàng đế bỗng nhiên liếc mắt nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm, tràn đầy áp bức.

Lúc này, Vân Kiểu mới chân chính cảm nhận được uy nghi của Thiên tử.

Nhưng nàng không tránh né, không cúi đầu, mà bình tĩnh đối diện.

Đôi mắt kia quá giống Thuần phi, khơi gợi trong ông ta vô số hồi ức.

Cuối cùng, Hoàng đế phá vỡ im lặng: "Là trẫm có lỗi với ngươi."

Vân Kiểu thầm nghĩ, đã làm Hoàng đế, kẻ bị phụ bạc còn nhiều lắm.

Chỉ là vị bệ hạ trước mắt này, vì một chút kiêng kỵ ích kỷ, đã dễ dàng tin lời gian thần gièm pha.

g**t ch*t vị Thái tử hiền minh tận trung vì nước, g**t ch*t vị Tướng quân sắt đá đã từng vì giang sơn chinh chiến.

Còn mẫu thân nàng, bị ông ta giam cầm trong thâm cung bao năm, cuối cùng ôm hận mà chết.

Vân Kiểu nhìn vào đôi mắt đục ngầu ấy, bình thản nói: "Có lẽ thật sự là Bồ Tát phù hộ, trời xanh vẫn có an bài, mới để ta còn sống mà gặp được những người vẫn giữ vững niềm tin."

Nàng không oán than gì nữa, bởi con đường đã đi qua, tất cả đều là trải nghiệm không thể chối bỏ.

Huống hồ, hôm nay cũng xem như đã tận mắt chứng kiến nhân quả tuần hoàn.

"Bệ hạ không cần phải sám hối với ta. Dù ta là kẻ sống sót sau trận kiếp nạn năm đó, phải chịu đủ đắng cay để đứng trước mặt ngài hôm nay..."

"Nhưng vụ án oan của thái tử đã được rửa sạch. Ta không thể thay người đã khuất cất lời tha thứ, còn bản thân ta, chỉ có thể nói..."

Ngoài cửa sổ, một đàn chim sẻ hoảng hốt bay qua.

Vân Kiểu đưa mắt nhìn theo, rồi quay lại, nở một nụ cười có phần nhợt nhạt:

"Con đường đã qua tuy gian nan, may thay phía trước vẫn còn ánh sáng."

Nụ cười ấy như xuyên qua năm tháng, cuối cùng cũng mang theo một chút hơi thở của sự sống, phơi bày trước ông ta.

Hoàng đế tựa lưng vào long ỷ, hiếm khi bày ra vẻ mệt mỏi: "Chỉ cần ngồi lên ngai vàng này, dù là Văn Tranh, cũng sẽ thay đổi."

Vân Kiểu không thể phản bác.

Mãi sau nàng mới nhẹ giọng nói: "Có lẽ vậy."

Khi Vân Kiểu ra khỏi cung, Thẩm Văn Tranh đã dẫn binh sẵn sàng, thế trận ngầm bày bố khắp nơi.

Nàng có chút hoảng hốt, nhưng ngay sau đó liền bị y nâng lên, đặt vững vàng trên lưng ngựa.

Đường đi xóc nảy, Vân Kiểu dần dần bình tâm trở lại.

"Lần đầu tiên vào cung, ta đã nghĩ, cả đời này ta tuyệt đối không muốn mặc những bộ xiêm y rườm rà như vậy nữa."

Nàng hơi nghiêng đầu, ánh mắt tĩnh lặng như nước: "Văn Tranh, ta đã nghĩ rất nhiều..."

"Ta đã nghe rất nhiều chuyện phu thê trở thành oan gia, cũng từng nghĩ, có lẽ ngài và ta, qua năm tháng, rồi cũng sẽ chán ghét lẫn nhau."

"Hoặc có một ngày ngài thay lòng, vì một ai đó mà bỏ mặc ta. Khi ấy, nơi ta ở không phải chỉ là Hầu phủ, mà là thâm cung cấm địa. Muốn trốn đi quá khó. Nếu ta giống như mẫu thân, ôm hận mà chết trong cung..."

Thẩm Văn Tranh không chen lời, chỉ càng siết chặt vòng tay ôm lấy nàng.

Vân Kiểu khẽ bật cười: "Nhưng ta lại nghĩ, một người chỉ gặp ta có năm lần đã có thể thẳng thắn chân thành, một người hết lòng đối đãi với ta, sẵn sàng lấy tính mạng che chở cho ta, một người đã chứng kiến quá nhiều sinh ly tử biệt, oán hận khổ đau của nhân thế, một người luôn đối đãi bề tôi bằng lòng nhân từ và thương xót..."

Nàng siết chặt lấy cánh tay hắn, nhẹ giọng nói: "Ta vẫn nguyện tin rằng, dù mười năm uống băng cũng chẳng thể làm nguội lạnh máu nóng trong tim. Long ỷ có lạnh lẽo thế nào, ta cũng không muốn để ngài một mình."

Thẩm Văn Tranh bất ngờ ghì chặt dây cương.

Những lời Vân Kiểu nói khiến lồng ngực y rung động dữ dội, tim đập như trống trận.

Gió tuyết lạnh buốt, y lấy áo choàng lớn trùm kín người trong lòng.

Chỉ khi nàng nép vào lòng mình, y mới cảm thấy cuộc đời này trọn vẹn.

"Vân Kiểu, nàng phải cùng ta, một đời một kiếp, một đôi người."

(Toàn văn hoàn.)

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...