Chương 10: Baidu
Phía trên có các apps selfie cô thường dùng, sắp xếp rất chỉnh tề, hình nền cũng là màu xanh nhạt cô thích nhất.
"Đây đây, tớ vừa lấy trong tủ lạnh ra đấy, cậu uống đi cho hạ nhiệt."
Cô lấy hai tay xoa xoa mặt, cầm cốc nước trên bàn lên uống hai ngụm, bình ổn tâm trạng.
A, cảm giác quả nhiên không sai lệch đi đâu được, rất đàn hồi.
Nghĩ cái gì thế? Không phải thái độ của anh lúc nào cũng như vậy sao? Hôm nay thì có gì khác đâu chứ!
Người ta coi mày là em gái, mày mà còn có suy nghĩ xấu xa như vậy thì chính là cầm thú!
Sau bữa ăn, học sinh còn được nghỉ ngơi bốn mươi phút trước khi bước vào buổi học ca chiều, đa số mọi người trong phòng học đều đã đi ngủ, số ít còn lại không ngủ thì cũng đang bận rộn với công việc của riêng mình.
Cũng chỉ coi mày là em gái mà trêu đùa vài lần thôi, chắc chắn không phải như mày nghĩ, tuyệt đối không được ảo tưởng!
Lấy tay xoa xoa nhẹ mấy lần, cô tự anh ủi:
Editor: Chanh
Cố Tích đem nước trái cây của mình cho cô.
Cô lại nghĩ tới những lời Cố Tần nói vào lúc trưa, giọng điệu cùng thái độ lúc ấy của anh, hai tai bất giác nóng lên.
Ánh nắng xuyên qua lớp cửa kính rơi vào mặt bàn, phòng học yên tĩnh, giống như một bức tranh màu nước về buổi trưa hè, phác họa nên quãng thời gian tươi đẹp nhất của tuổi trẻ.
Không được!
". . . Cậu làm gì đấy"
Mục Sở cầm lấy uống hai ngụm, cũng không biết chuyện gì xảy ra, trong lòng có chút tâm tư không rõ.
Không không, còn không bằng cả cầm thú!
----------
Cố Tích thấy cô có vẻ không tập trung, bồn chồn nhìn qua: "Sở Sở, cậu sao vậy?"
Mục Sở nằm bò lên bàn, cầm chiếc điện thoại Cố Tần cho cô, tùy tiện lật xem.
Trong mắt anh, mày chỉ là một con bé chưa trưởng thành, làm sao mà thích cho được!
Cuối cùng, lý trí uy vũ bất khuất của cô cũng chiến thắng tâm hồn thiếu nữ mộng mơ vừa nở rộ kia, bong bóng màu hồng thi nhau nổ đôm đốp, biến mất không còn chút dấu vết!
Cô lại chọc tiếp một chút.
Mục Sở vội vàng che mặt, thuận miệng trả lời: "Trời hôm nay hơi nóng, lúc nãy tớ có đứng bên ngoài khá lâu."
Nhất định phải đem chút tâm tư không nên có này bóp chết từ trong trứng nước!
Lúc Mục Sở ngồi ăn cơm dưới điều hòa mát lạnh, gương mặt còn có chút đỏ, trong đầu đều là lời nói có chút trêu chọc vừa rồi của Cố Tần, xua mãi không chịu đi.
"Nhưng mặt cậu sao lại đỏ thế?" Cố Tích đưa tay ra chọc chọc một chút.
. . .
Mục Sở thở dài, trong lòng khẽ mắng: Cố Tần biến thái, đang yên đang lành tự nhiên nổi điên thả thính gì chứ, lần sau mà vậy nữa, con gái Sở gia là cô đây thề sẽ đánh gãy chân anh!!
Tuyệt đối không được!!!!
"A, không có gì."
Bình luận