Chương 17: ---đánh gãy chân!!
Mắt cô vốn đã đẹp, lúc cười lên đuôi mắt khẽ cong như lưỡi liềm, con ngươi còn mơ hồ sáng lấp lánh, sạch sẽ không vướng chút tạp chất.
Mục Sở nhanh tay giấu bức thư ra phía sau lưng, nghênh đón ánh mắt của anh, cười ngọt ngào, "Anh có việc gì ạ?"
Trong phòng chỉ còn lại hai người Mục Sở và Cố Tần, dưới ánh mắt chăm chú của anh, cô bất giác lùi lại hai bước.
Cố Tần trực tiếp đi tới, đứng trước mặt Mục Sở, chìa tay ra.
" . . . "
Thấy Mục Sở không nói gì, Cố Tích nói tiếp: "Thật ra tớ thấy việc Thẩm Diệp gửi cho cậu cái này cũng chả có gì bất ngờ lắm, việc cậu ta thích cậu tớ đã sớm nhìn ra rồi. Có lẽ bây giờ đợi không được, định thổ lộ với cậu, rồi nhân dịp nghỉ hè này hẹn hò nói chuyện yêu đương, tương lai cùng nhau thi đại học."
Mục Sở nhìn bức thư kia, có chút bất ngờ: "Này, cậu có nhầm không đấy?"
Cô nàng đột nhiên ôm bụng: "Ai ui, em lại muốn đi vệ sinh rồi."
Truyện chỉ được đăng tại Trạm Truyện tiemnhakeocvk
Nói xong liền vọt ra khỏi phòng.
"Sau lưng em giấu gì đấy, cho anh xem một chút." Anh nói.
Mục Sở cười đến vô hại: "Không có gì đâu, đồ chơi thôi mà."
Trong lòng Mục Sở khẽ oán thầm Cố Tích 7749 lần, lúc ngẩng đầu thấy Cố Tần vẫn đang lẳng lặng nhìn mình, không biết anh đã nhìn bao lâu.
Editor: Chanh
Đồ vô lương tâm, thấy anh sợ rồi bỏ lại cô một mình!!
" . . . "
Phòng ngủ cậu không có phòng vệ sinh à? Chạy ra ngoài làm gì?
Mục Sở thấy Cố Tích chuồn nhanh như thỏ, vừa tính gọi lại thì thấy cửa phòng đóng "Cạch" lại một tiếng rõ to.
"Nhầm thế nào được mà nhầm, chính miệng cậu ấy bảo nhờ tớ đưa bức thư này cho cậu đấy."
Cố Tích vừa trải qua vụ việc của Doãn Lê Hân, lúc này vẫn đang sợ sệt, lại nhìn thấy bộ mặt nghiêm túc của anh mình, nào có gan dám ở lại trong phòng tiếp tục chờ nữa.
Đôi chân thon dài của anh khẽ bắt chéo, đứng ở cửa ra vào, lẳng lặng nhìn hai cô nàng.
Cố Tần đi vào, mày hơi nhíu lại, chiếc mũi vừa cao vừa thẳng, đôi môi gợi cảm phác họa ra đường cong hoàn mĩ, khuôn mặt cmn đẹp đến nghịch thiên.
Cố Tần nhìn cô, không nói gì, tay vẫn chìa ra như cũ.
Mục Sở nhìn chằm chằm vào bức thư, không có cách nào đành nhận nó.
Trong lòng Mục Sở hơi hồi hộp, siết chặt bức thư sau lưng, ngẩng mặt lên, ra vẻ không hiểu mô tê gì: "Anh muốn gì ạ?"
Lần trước đã bị cảnh cáo một lần, bây giờ lại bị anh nắm thóp, Cố Tích đứng bất động, quên cả việc phản ứng lại.
Một giây sau, cửa phòng đột nhiên bị mở ra.
Bình luận