Chương 23: Nắm lấy cổ chân cô.
Lòng bàn tay anh nóng rực, nhưng lại làm cho Mục Sở chảy ra một tầng mồ hôi lạnh, cả người có chút không được tự nhiên giãy dụa.
Thật lâu sau, cô mới giật mình nhớ ra là mình nên thu chân lại.
Một đạp này, xin lỗi, cô cứu không nổi!
Lén lút vào phòng anh là một.
dàng nắm lấy cổ chân cô.
Đôi mắt trong suốt của Mục Sở ngước nhìn anh, không chút chột dạ: "Em có ý tốt mà."
Cố Tần bị chọc cười: "Việc em vừa đạp anh một phát tính sao bây giờ?"
Bị người dùng chân đá vào mặt lại càng không có!
Lát sau, khẽ buông chân cô xuống.
Lục tung phòng là hai.
Anh cô lớn vậy rồi còn chưa bị ai đánh qua đâu.
Được đà lấn tới đạp vào mặt anh cô, là ba.
Đáng tiếc, cô chậm một bước.
Cố Tích sợ run cả người, cảm thấy đồng cam cộng khổ cmn bây giờ không cần thiết, nể tình là chị em cùng nhau lớn lên, cô có thể lo ổn thỏa hậu sự cho Sở Sở.
Nhìn gương mặt ỉu xìu kia, anh khẽ chọc vào chóp mũi nhỏ xinh của cô, "Vào phòng anh lục tung hết cả lên, còn lấy chân đạp vào mặt anh, em nhìn lại mình xem, còn không biết xấu hổ mà muốn lấy lại cái này sao?"
Dứt khoát làm ra vẻ mình chưa từng tới đây, lặng lẽ xoay người, chuồn đi.
Anh thở dài, ngước mắt lên, có chút làm cho người ta không đoán được đang nghĩ gì.
Trông thấy thứ mình muốn tìm, Mục Sở lập tức có tinh thần trở lại, vô thức vươn tay đoạt lấy.
Cánh tay Cố Tần đưa lên cao, tránh khỏi móng vuốt của cô.
Chân cô trời sinh đã nhỏ, chỉ to bằng lòng bàn tay, trắng muốt, móng chân được cắt tỉa gọn gàng mượt mà, nhàn nhạt hồng.
Lúc này có lẽ là do chột dạ, ngón chân khẽ co quắp vào, cúi đầu không nói chuyện, một tay vô thức vặn vẹo quần áo trong tủ của anh.
Hai cái đầu còn có thể mi
Xác suất lớn là sẽ bị anh túm đầu kéo lê trên sàn.
Từ lúc dùng chân đạp vào mặt Cố Tần, cả người Mục Sở hoàn toàn mất đi nhận thức.
n cưỡng giữ được mạng, cái cuối cùng như một đòn trí mạng, đụng vào ranh giới cuối cùng của anh cô!
Editor: Chanh
Cô nàng khẽ tưởng tượng xem, nếu mình mà làm vậy, theo như tính tình của anh, chắc chắn sẽ phải nhận cái kết đắng.
Cố Tích đứng ở cửa phòng thay đồ, không dám đi vào.
"Vào đây làm gì?" Anh hỏi.
------
Cố Tích mặc niệm một phút, cảm thấy mình không nên ở đây.
Thấy cô vẫn im lặng, Cố Tần lấy từ trong túi ra bức thư tình, lắc lắc trước mặt cô: "Vẫn chưa hết hi vọng đúng không?"
Chỉ thấy Cố Tần nhẹ khoát tay, d
Nói không chừng như vậy anh còn chưa hết giận đâu!
Bình luận