Chương 27: Giả say đùa cô.
-----
----"Ra là vậy, để tôi giới thiệu cho vài người nhé?"
----"Tư tưởng cậu có thể sạch sẽ hơn được không hả? Đó là em gái tôi!"
Tạ Tu Văn bị anh đánh bất ngờ, khuôn mặt thuận thế nghiêng qua một bên, răng va đập vào khóe miệng, trong miệng tràn ra một cỗ tanh mặn.
Ngày thứ hai, lúc cô đi học, nhìn thấy anh đi cùng với một cô gái.
Lúc Cố Tần cưỡi ngựa quay lại, Điền Hành đã đỡ Tạ Tu Văn đứng lên, đang nói với cậu ta điều gì đó.
Cố Tần thích cô?
Anh chỉ xem cô là em gái.
Lại nghĩ tới cảnh tượng nguy hiểm vừa rồi, cuối cùng đứng tại chỗ không nhúc nhích.
Nghe nói đấy là hoa khôi của khối anh, tên là Tô Tường Vi.
Đây là lời từ chính miệng anh nói ra, không thể nào sai được.
----"A Tần, Sở Sở mỗi ngày đều đi theo cậu, lại ở Cố gia suốt ngày, có phải là con dâu nuôi từ bé của nhà cậu không đấy? Đến bây giờ cậu vẫn chưa chịu có bạn gái, đang đợi Sở Sở lớn à?"
----"Tôi đây không phải vì thấy nhiều nữ sinh gửi thư tình cho cậu thế mà cậu vẫn không có động tĩnh gì nên mới hiếu kì chút chứ sao."
Cho dù anh đã quên Tô Tường Vi, thích Tạ Thi Huyên cũng tốt, thích bất kì cô gái nào cũng được.
----"Yên tâm, đối phương cũng rất ưu tú, không kém cạnh cậu đâu."
Lúc lóe ra ý nghĩ này, đến Mục Sở còn tự cảm thấy kinh hãi, sau đó lại thấy có chút buồn cười.
----"Chưa tìm được người thích hợp thôi."
Có lẽ là cô suy nghĩ nhiều rồi.
Anh sẽ không thích cô.
Cô nhìn về hướng chuồng ngựa một chút, rồi kéo tay Cố Tích rời đi.
Cậu há hốc mồm, còn chưa kịp lên tiếng, Cố Tần đã một tay nắm chặt cổ áo, một nắm đấm rơi vào mặt Tạ Tu Văn.
Mục Sở đang suy nghĩ vẩn vơ bị kéo về thực tại, "Tí trên đường về tớ kể cho."
Còn anh đã lên mười hai.
Lúc đó, cô học lớp bảy.
----"Tôi rất kén chọn."
Chuyện ngày hôm nay, nếu đổi lại là Cố Tích, anh cũng sẽ khẩn trương như vậy.
Tạ Tu Văn ngẩng đầu, nhìn thấy Cố Tần xuống ngựa đi tới, mắt phượng đen nhánh vẫn mang ý lạnh như cũ.
"Lúc nãy xảy ra chuyện gì thế?"Cố Tích hỏi han cô.
Editor: Chanh
Tóm lại, người kia chắc chắn không phải là cô.
Sao cô lại có ý nghĩ kì quái thế chứ?
Điền Hành giật nảy mình, muốn đi lên ngăn lại.
Những lời vô tình nghe được năm đó, cô vẫn nhớ rõ mồn một.
Bình luận