Chương 39: Không chịu gọi anh sao?
Nhìn thấy vòng tay của Cố Tần, Mục Sở trầm mặc mấy giây, vẫn là lựa chọn đi qua, nhẹ nhàng ôm lấy anh.
Editor: Chanh
Đêm tháng ba, gió vẫn còn lạnh, lúc thổi vào còn mang theo chút lành lạnh của làn mưa phùn, chạm vào da không nhịn được khẽ rùng mình một cái.
Nhưng cũng không dám làm càn quá mức, cố nén lại nỗi nhớ nhung, anh vừa ôm nhẹ liền lập tức buông ra.
Cô im lặng ngẩng đầu tỉ mỉ dò xét anh, đột nhiên cảm khái nói: "Ở thành phố A hơn nửa năm, hình như anh cũng không giống như lúc vừa tốt nghiệp đại học nữa."
Giống như, càng đẹp trai hơn.
Điện thoại của Cố Tích đột nhiên vang lên, cô nàng bèn chạy đến một góc nghe máy.
Nhìn thấy làn da để lộ ra ngoài của cô, Cố Tần cởi âu phục trên người, bao lấy thân thể nhỏ nhắn xinh xắn kia.
Đón lấy ánh mắt hoang mang của Mục Sở, anh nói: "Chúc mừng Hoa Hoa của chúng ta trưởng thành, anh tặng em một cái ôm."
Cố Tần đứng cạnh cô khẽ tựa người vào tường, ánh mắt dừng ở khuôn mặt của Mục Sở, cong môi cười một tiếng: "Hoa Hoa trường thành rồi, cũng không giống như trước đây nữa."
Mục Sở gật đầu đồng ý, hỏi anh: "Bao giờ anh đi thành phố A?"
Cố Tần quả thực rất bận.
"Sáng mai anh đi."
Xem ra là gấp gáp về thành phố C để mừng sinh nhật của cô với Cố Tích.
Không biết có phải vì anh mặc âu phục, thắt cà vạt hay không, đã phần nào lấy đi nét thiếu niên trước đây, thay vào đó là sự trầm tĩnh, toàn thân tỏa ra mị lực của một người đàn ông trưởng thành.
Trên hành lang giờ chỉ còn lại hai người Mục Sở và Cố Tần, Mục Sở không biết nên làm gì cho phải, bèn mở cửa sổ ra.
Anh đứng thẳng người, dang rộng vòng tay nhìn cô.
Mấy tháng trời không gặp, Cố Tần tham luyến hơi ấm của cô gái trong ngực, ôm không nỡ buông tay.
Sau khi Cố Tích đi, trợ lý Thẩm phát hiện mình đứng đây rất chướng mắt, cũng nhanh chóng lấy cớ rời đi.
Không chỉ bận bịu vì hạng mục Thủy Lĩnh.
Nhanh như vậy?
Rồi nhanh chóng quay lại, cười cười với Cố Tần: "Anh ơi, em ra ngoài gặp bạn một tí nha."
Từ cửa sổ nhìn ra ngoài có một con sông, từng gợn sóng lăn tăn trên mặt nước, bên bờ còn có những mầm xanh mơn mởn, ánh đèn đường ấm áp rọi xuống, vừa tĩnh mịch, lại vừa đẹp đẽ.
Người đang lạnh bỗng được phủ lên một lớp ấm áp, Mục Sở ngửi thấy mùi hương quen thuộc, hương đàn gỗ như có như không quanh quẩn trong không khí, rất giống với khí chất trên người anh.
Mặc dù tập đoàn Đằng Thụy là trùm của giới khai phát du lịch, nhưng bên cạnh đó vẫn chen chân vào những thị thường khác.
"Từ giờ đến lúc thi Đại học còn không đến một trăm ngày nữa."Anh giúp cô sửa lại chiếc áo khoác trên người, dặn dò nói, "Bình thường nhớ chăm sóc bản thân cho tốt, đừng có mặc phong phanh như hôm nay, nếu ốm thì sao?"
Bình luận