Chương 44: Tiểu đáng yêu nhà chúng ta.
Có phải vừa rồi cô xử lí quá cảm tính rồi không?
Mục Sở: [ . . . ]
Xem ra, quả thật là Cố Tần chưa xem.
Có phải, so với năm năm trước càng đau đớn thê thảm hơn không?
Lúc cô đi từ phòng rửa tay về, không khí quả thật có chút dị thường.
Cô nhất thời có chút quyết định không chắc chắn được, muốn tìm người để thổ lộ.
Nếu như đúng là ở cùng một chỗ, lỡ sau này chia tay thì làm sao bây giờ?
Dựa lưng vào ghế, trong tay cô còn cầm chiếc nhẫn Cố Tần để lại.
Rương và chìa khóa vẫn ở vị trí cũ.
Chuyện xảy ra bất ngờ, đầu óc cô có chút choáng váng, lúc này đầu óc tỉnh táo lại, cô bắt đầu dao động.
Người đầu tiên Mục Sở nghĩ đến là Cố Tích, nhưng lúc cầm điện thoại lên định gửi WeChat cho cô nàng, cô bỗng dừng lại.
Cô và Cố Tần, còn có thể sao?
Đúng lúc này, Đàm Di Nhiên gửi tin nhắn tới: [Tớ nghe người ta nói tối qua lớp cậu liên hoan, Thẩm Diệp tỏ tình với cậu à nha. ~]
Cô thừa nhận chính mình thật sự --- không có tiền đồ!!
Editor: Chanh
Rốt cục cô cũng thở phào nhẹ nhõm, đem rương trả về chỗ cũ.
Nghe Đàm Di Nhiên nói vậy, Mục Sở bỗng nghĩ đến cảnh tượng tối liên hoan hôm đấy.
Lập trường của Cố Tích hình như không được khách quan cho lắm.
Buổi chiều, sau khi Cố Tần rời đi, Mục Sở vì muốn chắc chắn một lần nữa mà mở ngăn tủ trên giá sách ra kiểm tra lại rương.
Không nghĩ tới chuyện này lại truyền nhanh như thế, nghĩ nghĩ, cô gõ chữ trả lời: [Không có, chơi đại mạo hiểm thôi.]
Mối quan hệ giữa Cố gia và Mục gia, cũng sẽ từ đây mà sinh ra khoảng cách, cô và Cố Tích cũng khó mà thân thiết như cũ.
Trong lòng rầu rĩ có chút bực bội.
Thế mà đồng ý để anh theo đuổi mình.
Nếu như vậy, chẳng bằng cứ duy trì mối quan hệ như hiện tại.
Trong đầu nhớ lại dòng chữ khắc trên nhẫn, cùng lời nói kia của anh.
Bây giờ lại vì một câu anh thích cô mà mất hẳn lập trường.
Nếu đúng là có ngày như vậy, rất có thể, hai người họ cả đời này không nhìn mặt nhau được nữa.
Lấy rương ra, dùng chìa khóa mở, đồ vật bên trong vẫn chỉnh tề, giống như không có thay đổi gì.
Rõ ràng trước đó đã đả thông tư tưởng vô số lần, cảm thấy mình vô cùng lí trí, không thể phá vỡ.
Đàm Di Nhiên: [Mượn trò chơi lấy cớ thôi, đều học cùng nhau ba năm rồi, ai mà không biết Thẩm Diệp thích cậu? Nói không chừng, lớp cậu cũng hỗ trợ cậu ấy đấy.]
Mà lại cô cũng khó mà nói được chính mình đã từng rất thích anh trai cô ấy.
Càng nghĩ, cuối cùng chỉ có thể coi như thôi.
Bình luận