Chương 46: Gọi một tiếng anh nghe thử?
Thân hình Mục Sở cứng lại, cúi đầu không nói chuyện.
Mục Sở mím môi, nhớ tới việc anh từng nói muốn cô học đại học ở thành phố A trước đây.
Rồi nhẹ giọng dỗ cô: "Đợi đến tối rồi về nhà, được không?"
Việc điền nguyện vọng, mấu chốt vấn là phải xem chính cô quyết định, không thể quá cưỡng cầu.
Đi từ quán ăn ra, Cố Tần giữ chặt cô, không nghĩ đến việc đưa cô trở về: "Vất vả lắm mới đưa em ra ngoài một bữa, chẳng lẽ lại ăn mỗi bữa cơm rồi về?"
Cô đỏ mặt đẩy anh ra, trực tiếp từ chối: "Không cho."
Cố Tần nói: "Kế hoạch ban đầu là ở lại chơi với em hai ngày, nhưng hạng mục bên kia xảy ra chút vấn đề, anh không đi không được."
Cô quên mất, anh còn đang bận chuyện công việc nữa.
Mục Sở nhìn anh: "Không được sao? Em về ngủ bù."
Thế nhưng nếu như vậy, có phải cô sẽ không thể thường xuyên gặp Cố Tần không?
Coi như sau này cô điền nguyện vọng ở đại học A, bây giờ cũng không cần để anh đắc ý.
"Vâng."
Thấy cô không muốn tiếp tục chủ đề này, Cố Tần cho là cô đã chắc chắn rồi, ánh mắt ảm đạm mấy phần.
Editor: Chanh
Mục Sở đứng tại chỗ, nhìn anh một mình đi tới bãi gửi xe, nghĩ đến vừa rồi mắt anh vừa lóe lên một tia thất vọng, khóe môi khẽ cong.
Mày Cố Tần khẽ nhíu, chưa từ bỏ ý định hỏi: "Quyết định?"
Cô thi đại học làm bài cũng được, hẳn là sẽ không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, ba mẹ muốn cô đăng kí vào đại học C, gần nhà, Chủ Nhật là có thể về.
Cố Tần cười nhẹ, đi theo sau, thương lượng: "Chúng ta đi xem phim?"
Nói xong lại đẩy anh, "Không phải anh nói muốn đi xem phim sao, sao còn chưa đi lấy xe."
Nghĩ đến người này mới theo đuổi cô được một ngày rồi đi, cô không quá vui lòng, từ chối thẳng: "Em cảm thấy học ở đại học C rất tốt, gần nhà gần ba mẹ."
Nói rồi đi vào hành lang cuối, định rời khỏi quán ăn.
Anh há hốc mồm, cuối cùng cũng không nói thêm cái gì.
Mục Sở thật không biết da mặt người này vì sao lại dày đến vậy.
Cũng đâu phải cố ý, trước đây anh cũng từng làm cô ủy khuất còn gì.
Thanh âm Cố Tần mềm xuống, có chút không bỏ: "Tối nay anh bay về thành phố A rồi."
Bây giờ cô trả đũa lại một chút, cũng đâu quá đáng?
Mục Sở từ chối: "Không muốn, em nên về nhà rồi."
Cố Tần tựa hồ cũng đang suy nghĩ vấn đề này, bỗng nhiên nhìn về phía cô, nghiêm túc hỏi một câu: "Sở Sở, em đăng ký vào đại học A, được chứ?"
Nếu như cô đã quyết định như thế, cùng lắm thì anh bỏ chút thời gian bay về.
Bình luận