Chương 49: Tới đây, chúng ta tiếp tục hôn.
Mục Sở nghĩ nghĩ, nói: "Chính là cách theo đuổi của anh, hình như có chút không đúng lắm."
Cố Tần nhẹ nhàng vén tóc cô lên: "Vừa rồi không phải nói nhớ anh sao, sao giờ không ngẩng đầu lên nhìn anh?"
Anh thành thật đáp: "Nhớ em, nhìn chừng nào cũng không đủ."
Cô cắn cắn môi, thấp giọng nói: "Anh nửa đêm nửa hôm chạy về dọa em làm gì?"
Cố Tần mở đèn trong phòng, ánh đèn ấm áp rọi xuống.
"Chỗ nào không giống?" Anh kiên nhẫn nghe cô nói.
Ban nãy nói trong bóng tối thì không sao, bây giờ bật đèn sáng lại bị anh nhắc lại, không hiểu sao Mục Sở cảm thấy hơi xấu hổ.
"Xế chiều ngày mai."
Cỗ xúc động vừa rồi cũng chậm rãi tiêu tan.
Khẽ liếm môi, cô rất đàng hoàng nói: "Ý em là kiểu em gái nhớ anh trai kia, không phải kiểu nhớ như anh nghĩ."
Cố Tần nhìn cô, hình như có chút không hiểu: "Cái gì không đúng?"
Lưng Mục Sở áp sát vào cửa, cảm giác được cánh môi anh như có như không cọ xát vào vành tai mình, thân hình lập tức cứng ngắc.
Cảm giác được anh cố ý đùa mình, Mục Sở bèn im lặng.
Cô ngẩng đầu, đụng vào ánh mắt ôn nhu như nước, nhịp tim lại đập nhanh hơn một chút.
"Chính là kiểu ấy đấy."
Mục Sở không nói ra, chỉ là dựa vào trực giác, "Lúc em ở trường cũng có rất nhiều người theo đuổi, bọn họ nào có ai giống như anh."
Cố Tần vẫn đứng trước gót chân cô, không hề nhúc nhích, giọng điệu mang theo sự thương lượng: "Đợi thêm lát nữa rồi về."
Cố Tần vuốt vuốt tóc cô, quấn một lọn nơi đầu ngón tay: "Đêm nay anh không muốn thả cho em về ngủ, làm sao bây giờ?"
Mục Sở cúi đầu, mài tóc dài xõa xuống, không nhìn thấy biểu cảm trên khuôn mặt.
Cảm giác được ánh mắt anh một mực rơi trên mặt mình, Mục Sở có chút không được tự nhiên, né tránh: "Anh nhìn em chằm chằm làm gì?"
Lại đẩy anh: "Em, em nên đi ngủ rồi."
Mặt không đổi sắc dịch ánh mắt mình sang chỗ khác, chậm rãi mở miệng: "Em vẫn luôn cảm thấy có gì đó không đúng."
Sợ cô không vui, còn nói: "Không làm gì khác, chỉ muốn gần em thêm một chút thôi."
Editor: Chanh
Anh luôn vội về rồi vội đi như vậy.
Cố Tần: "Kiểu anh nghĩ là kiểu như nào?"
Kỳ thật cô cũng không hiểu nhiều, liền căn cứ vào suy nghĩ của mình giải thích: "Nào có anh theo đuổi con gái như anh chứ? Anh căn bản không giống như đang theo đuổi em."
"Kiểu ấy là kiểu nào?" Anh không từ bỏ tiếp tục hỏi, trong lời nói còn mang theo ý cười.
Mục Sở không từ chối, chỉ hỏi: "Bao giờ anh đi?"
Bình luận