Chương 53: Đây là việc mà người làm sao?
Hai người nhìn nhau một lát, thấy cô vẫn đứng im bất động, thi thoảng lại nhìn về hướng Sắt An Đế rời đi.
Xem ra, hình như đứng rất lâu rồi.
Anh quay đầu, nhìn thấy một cô gái tóc vàng mắt xanh đang cười với mình, mắt sáng lên: "Cố sư huynh, cuối cùng em cũng tìm thấy anh!"
Sắt An Đế: "Từ lúc anh về nước đến giờ không chịu nhận điện thoại của em, em muốn gặp anh, cho nên mới đăng kí vào danh sách sinh viên trao đổi tới Trung Quốc. Tiền sư huynh nói anh ở thành phố A, em liền vào Đại học A."
Mục Sở ngây ngốc đứng im một hồi, mãi sau mới phản ứng được táo bị anh cướp đi.
Nói xong có chút mất mát cúi đầu: "Thế nhưng em đến lâu vậy rồi, bây giờ mới nhìn thấy anh."
-------------
Mục Sở không biết khi nào, xõa tóc dài đứng ở đằng kia, ánh đèn chiếu xuống mặt cô, ngũ quan xinh xắn trở nên nhu hòa.
Cố Tần nhìn chằm chằm bàn tay đang nắm lấy ống áo mình, khuôn mặt căng cứng: "Sắt An Đế, tôi nể mặt mẹ cô nên mới không muốn vạch mặt rõ ràng, nhưng nếu cô kiên trì như vậy, mặt mũi mẹ cô tôi cũng sẽ không cho."
"Hai người sao lại ở đây?" Cố Tần hỏi.
Anh quay người, mở cửa xe.
Cô nhìn anh, không nhúc nhích.
Ngay trước mặt hai bạn cùng phòng, Mục Sở không được tự nhiên, liền đẩy anh: "Anh nhanh về đi, rất muộn rồi."
"Đem cô ta đi." Cố Tần nhìn về phía Lục Kiều An lúc này đã không có tính nhẫn nại.
Cửa còn chưa mở ra, có người ở sau lưng nhẹ nhàng chọc chọc vào tay phải của anh.
Đi ra từ kí túc xá, Cố Tần ném hạt vào thùng rác, đi về phía xe mình.
Người con trai bộ dáng tầm trên dưới hai mươi tuổi, tóc ngắn, ngũ quan thanh thoát, lúc này trông thấy anh cũng rất vui: "Sư huynh, Sắt An Đế tìm anh đã mấy ngày rồi, hôm nay bọn em tới tập đoàn Đằng Thụy đợi một ngày cũng không nhìn thấy anh."
Sắt An Đế buông tay ra, hốc mắt phiếm hồng.
Sắt An Đế gấp gáp kéo cánh tay anh, lại bị ánh mắt sắc bén của anh dọa sợ, không dám làm càn, chỉ dám kéo lấy ống tay áo của anh: "Sư huynh, anh đừng giận em được không?"
" . . . "
Mày Cố Tần nhíu lại, nhàn nhạt nhìn cô gái một chút, lại nhìn vào người còn trai đi phía sau.
Editor: Chanh
Cố Tần thuận tay lấy quả táo đang cắn dở trên tay cô, mở cửa rời đi.
Cố Tần mặt lạnh không nhìn cô ta, mắt hướng về phía Kiều An phía sau, thanh âm không thấy gợn sóng: "Đem người mang đi."
Giờ này trong ký túc xá người qua kẻ lại rất đông, lại thêm Cố Tần rất nổi tiếng trong trường nên không có ít ánh mắt nhìn qua.
Lục Kiều An chỉ có thể ngoan ngoãn đem người kéo đi.
Lúc Cố Tần muốn lên xe, dư quang liếc mắt ra cửa ký túc xá, chợt dừng lại.
Bình luận