Chương 58: Còn rất biết câu dẫn người.
Cố Tần ôm cô, cằm cọ vào trán cô, thanh âm ôn hòa: "Không phải anh đang dời sự chú ý của em đi sao, bụng còn đau không?"
Nhớ rõ năm đó, cô tầm sáu bảy tuổi.
Thấy anh vẫn không đi, liền hỏi: "Không phải anh nói muốn đi tăng ca sao? Muộn rồi đấy."
Mỗi lúc đến buổi trưa, thím An luôn thúc dục cô cùng Cố Tích đi ngủ, hai người đều không nghe lời, làm ầm ĩ đến thím An thật lâu.
Cố Tích đối với Cố Tần nói gì nghe nấy, chỉ cần một câu "Đi ngủ" của anh, cô nàng liền ngoan ngoãn nằm lên giường, rất nhanh ngủ thiếp đi.
Ngón trỏ Cố Tần khẽ chọc chọc vào gương mặt nõn nà của cô, nhíu mày: "Nóng thật đấy, em thẹn à?"
Cô đột nhiên rất muốn lột da anh xem kết cấu bên trong thế nào mà dày như vậy!!
Vẫn còn có chút nóng, cô uống từng ngụm từng ngụm nhỏ một.
Cố Tích đã sớm ngủ thiếp đi, còn cô nằm lì trên giường chơi game, thật ra mắt đã hơi ửng đỏ, nhưng chính là không ngủ được.
Nhưng Mục Sở không được, cô không sợ anh, không ngủ là không ngủ.
Cố Tần đem người kéo tới, để cô gối lên đùi mình: "Dỗ em ngủ xong rồi đi."
" . . . "
Mục Sở nhớ lại một chút, hơi hoài niệm: "Chuyện đấy cũng lâu lắm rồi, thế mà anh vẫn nhớ."
Cố Tần nói chuyện với cô, nhưng cô giả vờ không nghe thấy.
Anh cúi đầu hôn một cái: "Dáng vẻ thẹn thùng của Hoa Hoa nhà chúng ta xinh quá."
Cố Tần khẽ quấn một lọn tóc của cô, đùa nghịch: "Trước đây không phải em thích quấn lấy anh, để anh dỗ rồi mới ngủ sao?"
Mục Sở thật sự không biết, làm cách nào mà anh có thể dùng thái độ nhã nhặn như thế để đề xuất yêu cầu như vậy với cô.
Về sau bị anh tịch thu máy.
Editor: Chanh
Mục Sở xùy cười: "Em lại đâu cần anh dỗ."
Khi còn bé mỗi lần nghỉ hè, ba mẹ Mục Sở đi làm, sợ cô ở nhà một mình nhàm chán, ban ngày Cố Tần luôn đưa cô đến Cố gia, buổi tối lại đem người trở về.
Mục Sở đang chơi không ngờ anh lại đột nhiên cướp mất, lập tức gấp gáp: "Anh trả lại cho em đi, em sắp chết rồi!"
Mục Sở gật đầu: "Đỡ đau chút chút rồi."
Về sau việc thúc dục hai người đi ngủ trưa được chuyển sang cho Cố Tần.
Mục Sở đẩy anh: "Anh đi ra đi, em muốn ngủ."
Cố Tần sờ lên cốc nước đường đỏ: "Cũng không nóng nữa, em uống một chút đi."
Sợ cô cảm lạnh, Cố Tần dùng chăn quây lại, yên lặng bồi tiếp cô.
Uống được một nửa, Mục Sở đem cốc đưa cho Cố Tần, còn mình chui vào chăn nằm xuống.
Mục Sở ngồi xuống, Cố Tần vặn nắp ra đưa cốc cho cô.
Bình luận