Chương 62: Trả bạn gái cho anh đấy.
Cô múc lại một muỗng khác, tùy ý nói: "Anh ấy theo đuổi tớ."
". . ."
Editor: Chanh.
Trước khi đi, cô nàng còn cho thêm tương ớt vào đĩa của mình và Doãn Lê Hân: "Mùa đông ăn cay ấm dạ dày, cậu muốn không?"
" . . . "
Cố Tích nói muốn ăn lẩu, bốn người bọn họ tìm một quán lẩu cạnh đây.
Tay trái Mục Sở cầm ớt tương bỏ vào đĩa: "Tớ lấy một chút, anh của cậu không ăn cay được."
Mục Sở: ". . ."
Cố Tích nhìn nước sốt trong đĩa: "Vậy là đủ rồi, khẩu vị hôm nay của tớ bị hai người dọa chạy mất dép rồi, ăn không được bao nhiêu."
"Đúng rồi." Cố Tích hỏi cô, "Anh ấy theo đuổi cậu hay cậu theo đuổi anh ấy?"
Còn chưa tới buổi trưa, quán ăn vẫn chưa đông khách.
Trở lại chỗ ngồi của mình, Mục Sở đưa phần không cay cho Cố Tần, phần cay của mình.
Giọng anh nhỏ đến mức chỉ có hai người mới nghe thấy.
Cố Tích thở dài: "Nếu cậu không nhàm chán thế thì chắc chắn là mù rồi."
Tay Mục Sở run một chút, đem muỗn dầu vừng vừa múc đổ trở lại.
Trên đường hai người về chỗ ngồi, Mục Sở nghe Cố Tích nói kháy: "Từ anh em biến thành người yêu, thế giới quan của tớ đột nhiên sụp đổ, hiện vẫn chưa bình tĩnh lại."
Sau một lúc lâu, ung dung nôn ra một câu: "Anh ấy xuống tay với cậu, cũng thật là súc sinh."
Gọi đồ xong, Mục Sở kéo Cố Tích đi chọn nước sốt, để lại Cố Tần ngồi nói chuyện với Doãn Lê Hân.
" . . . "
Anh còn nhớ rõ hơn cả cô.
Vừa ngồi xuống, Cố Tần đột nhiên đổi sốt giữa hai người: "Em ăn cái này."
Cố Tích vẫn chưa bình tâm lại sau cú shock, cảm giác như đang nằm mơ: "Cậu thật sự đang hẹn hò với ông anh tớ? Không phải là di
Cố Tích: "Trong mắt tớ chính là như vậy, tớ luôn nghĩ anh tớ xem cậu như một đứa em gái, một người em gái còn thân hơn cả tớ!"
Cố Tần gắp phần rau xanh đã chín cho cô, lúc tiến tới nhanh chóng nói một câu: "Gần đây không thể ăn."
Mục Sở hơi sửng sốt, chợt nhớ tới kỳ kinh nguyệt của mình hình như hai ngày nữa sẽ tới.
Mục Sở rũ mắt xuống, để cho mình nhìn giống như đang bình tĩnh: "Tớ cũng đâu nhàm chán như vậy."
Mục Sở liếc anh một cái: "Em có thể ăn cay."
Cố Tích lại cứng ngắc một hồi, bộ dáng vẫn chưa tiếp nhận nổi.
n kịch trước mặt tớ đấy chứ?"
Mục Sở uốn nắn: "Tớ và anh ấy không phải anh em ruột."
"Anh của tớ." Cố Tích cười giận dữ, liếc cô một cái: "Lời này đáng lẽ cậu phải nói anh của mình chứ? Hay là thành chồng cậu rồi?"
Bình luận