Chương 67: Vậy em đừng hối hận.
Cố Tần ôm người từ phía sau.
Có vẻ như không còn khó chịu nữa.
Cô ngửa đầu uống cạn.
"Yên tâm, đã giải quyết xong xuôi, ngày mai sẽ không có tin xấu bị đưa lên đâu."
Mục Sở ngồi trên ghế sofa trong phòng khách.
Cố Tần hơi dừng lại, dịu dàng nói: "Anh phải tăng ca."
"Không muốn, em chỉ muốn mật ong."
Bên kia nhận rất nhanh, có vẻ như rất lo lắng: "Tần ca, cậu và Sở Sở không sao chứ?"
Cố Tần cầm ly nước đã pha mật ong đến, mới nhớ ra điều gì đó rồi hỏi cô: "Không phải anh nói để anh đến đón sao, em về sớm à?"
"Được, lát nữa sang gặp em."
Cô cầm uống một ngụm nước rồi nhìn anh: "Em muốn uống ngọt."
"Trong tủ lạnh còn chanh, có muốn thêm hai lát không?"
Cố Tần cầm ly nước trên tay cô, mở ra: "Khát nước không? Có muốn uống chút không?"
Sau khi Mục Sở trở về phòng, Cố Tần ngồi trong phòng khách một lúc lâu rồi gọi cho Tạ Tu Văn.
Mục Sở im lặng đưa lưng về phía anh, nói những lời còn đang dang dở: "Sau nhiều năm như vậy, em không còn cảm thấy khó chịu nữa, anh đừng để trong lòng. Em không trách anh, anh cũng đừng tự trách mình, được không?"
"Ngọt không?"
"Ừm." Cô cười nói: "Ban đầu cũng không phải việc gì lớn."
Cố Tần không quan tâm chuyện này, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm chai rượu: "Tôi hỏi cậu giải quyết cô ta sao rồi?"
"Ừm, ngọt."
Cố Tần thản nhiên đáp lại, đi đến tủ lạnh phòng bếp lấy một chai rượu vang đỏ, mở ra uống hai ngụm, hỏi cậu ta: "Xử lý việc đó sao rồi?"
Một tay cô tựa lan can, lông mi run rẩy, giọt nước mắt tựa pha lê rơi xuống, tí tách đậu trên mu bàn tay.
Anh hôn lên trán cô, buông người ra, "Nhanh đi ngủ đi."
Đặt ly nước lên bàn trà, Cố Tần tiến đến ôm cô vào lòng, vuốt vai cô: "Hôm nay anh hơi mệt, em đi tắm rồi nghỉ ngơi sớm, được không?"
Mùi vị mật ong lan tỏa nơi đầu lưỡi, dư vị ngọt ngào, chảy xuôi vào lòng chiếm lĩnh mọi nơi.
"Muốn thêm chút nữa."
"Giáo sư về sớm, người trong lớp đi về rất nhiều, em cũng đi theo." Cô cầm ly nước, miệng nhỏ nhếch lên, nhiệt độ vừa phải.
Cố Tần ôm chặt cô hơn, thu lại cảm xúc trong ánh mắt, nhẹ nhàng nói: "Được, chúng ta không khó chịu."
Cảm nhận được Cố Tần đang đứng sau lưng mình, cô nhanh chóng lấy tay lau nước mắt.
"Để anh cho thêm mật ong."
Mục Sở ngoan ngoãn gật đầu, dặn dò anh: "Vậy đừng thức khuya quá, người anh có rượu đó."
Editor: Chanh
"Anh thì sao?" Mục Sở ngửa đầu hỏi anh.
Bình luận