🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 134: Ngoại truyện 3

Đêm Tinh quốc tổ chức tiệc mừng hòa bình, lại có một trận mưa sao băng đến bất chợt.

Nhìn ánh sao rực rỡ rơi vào biển rộng của sao Hải Vương, thắp sáng mặt biển, Aamon đứng trên tế đàn, từ từ nâng người cá nhỏ trong lòng lên, để triệu dân sao Hải Vương tham gia buổi lễ có thể thấy được dáng vẻ Đức Thánh.

Tiếng hoan hô và ngạc nhiên bên dưới vang dội như thủy triều. Erebus tò mò cúi đầu nhìn xuống dân chúng người cá dưới tế đàn cao, thấy được bọn họ vẫy tay thật mạnh về phía mình, trong bàn tay còn có ngọc phát sáng, dường như cảm thấy vui nên y lại cười "IHIHI", nâng bàn tay có màng nhỏ xíu lên đáp lại bọn họ.

"Cảm ơn Cổ Thần đã ban phúc cho sao Hải Vương, mong Đức Thanh khỏe mạnh bình an, hòa bình tồn tại mãi mãi!"

Giọng nói non nớt truyền đến từ đối diện tế đàn, Tinh vương thay thế trẻ tuổi nâng Vương trượng lên, rồng khổng lồ bay lên sau lưng cậu ấy, băng qua mưa sao băng, bay về phía Tinh Môn.

Aamon nhìn vào không trung nhìn theo hướng rồng bay, nhớ đến buổi lễ Keto chủ trì nhiều năm trước, không chú ý đến ánh mắt ngập tràn tình cảm của Tế tư trẻ kế bên.

Lúc đó Keto ngồi giữa tế đàn, bông tuyết trên tóc như sao băng rơi, đối diện với ánh mắt của hậu duệ mình trước mặt mọi người... bây giờ nghĩ lại, có lẽ bọn họ đã nảy sinh tình cảm từ lúc ấy rồi nhỉ?

Không biết bọn họ ở trái đất thế nào rồi?

Lúc này, Trong tàu ngầm dưới mặt biển Nam Cực, trái đất.

Tiếng "leng keng" vang lên, Nihonto rơi xuống đất, người đàn ông để trần đổ đầy mồ hôi bị người đàn ông tóc dài mặc kimono kiểu nữ đè lên tường, cánh tay máy giữ thắt lưng hắn ta, kéo nó xuống. Lớp lớp tay áo hoa lệ thêu nghìn con bướm vàng dần rơi xuống, lộ ra cơ thể yêu kiều trắng trẻo hơn cả phụ nữ, cậu ta gấp gáp ôm siết lấy vòng eo như rắn nước của hắn ta, nhìn nhìn hắn ta hung hăng mà thở hổn hển đầy vẻ khao khát: "Anh thua quá, Clorokawa. Kiếm đạo Nhật Bản anh dạy tôi, bây giờ anh thua rồi. Nhớ những gì anh từng nói ba tháng trước không?"

Clorokawa cười giễu một tiếng, khóe môi đỏ cong lên: "Đương nhiên. Tôi nói rồi, nếu tôi thua thì để cậu tùy tiện làm."

"Ba tháng rồi, mẹ nó anh để tôi đói khát ba tháng rồi, hôm nay tôi phải thỏa thuê..." Niga ngửi ngửi thái dương hắn ta như một con thú hoang đói khát sắp điên rồi, thò tay xuống dưới, nhưng bị phần áo lót buộc eo người đàn ông kia mặc chặn lại. Cậu ta nào có kiên nhẫn tháo ra từ từ, dứt khoát kéo xuống bằng ngón tay máy, ba tháng trước tàu ngầm của bọn họ thăm dò được sóng âm của người cá, không biết sao Clorokawa muốn luyện kiếm đạo, muốn cấm dục, ban ngày lẫn ban đêm đều không cho cậu ta chạm vào, người ngày ngày cùng giường chung gối, thế mà cậu ta tranh thủ chiếm chút hời lúc học hỏi kiếm đạo. Trước đó chưa từng khao khát hắn ta đến vậy, chẳng phải oán giận câu nói tối đó sao!

"Vốn không phải như anh nghĩ... tôi không..." Lưu luyến Medusa gì đó, tên máu lạnh kia bị người cá đưa đi, phát hiện ra dấu vết người cá đương nhiên sẽ nghĩ đến anh, thế là tùy tiện nhắc đến, hắn ta bỏ đói cậu ta ba tháng! Niga kéo xé dây thắt cuối cùng trên lớp áo lót, lật người hắn ta lại, nâng eo lên.

"Hôm nay tôi không làm chết anh, tôi không phải đàn ông."

Clorokawa khẽ hừ một tiếng, nhìn lại anh ta, rắn đuôi chuông màu đỏ sau cổ cũng thè lưỡi về phía sống lưng hắn ta, giống như đang khiêu khích cũng như đang quyến rũ.

"Trong mắt tôi, cậu không phải cá nhân, miễn cưỡng xem như dưa chuột chạy bằng điện có chức năng tạm được, nhưng hơi kém máy nâng cấp của tôi."

Niga đấm một đấm bên tai hắn ta, cánh tay máy đấm vách khoang sắt thép của tàu ngầm hõm vào một lỗ: "Anh nói cái gì?"

"Đừng có làm chỗ này rò nước, bây giờ chúng ta chỉ có bào bối này thôi." Clorokawa làm ngơ với ánh mắt tức tối của cậu ta, "chậc" một tiếng, sau đó bị người đàn ông phía sau đẩy lên vách khoang thật mạnh. Phụt một tiếng, ngón chân hắn ta cuộn lại, cần cổ xinh đẹp gần rướn căng thành đường thẳng. Không cho hắn ta cơ hội thở hổn hển, Niga hung hăng va chạm như trừng phạt, thái dương nổi gân xanh vì phấn khích.

"Tít tít tít..." Lúc này, máy truyền tin lại không biết điều kêu lên.

Tên kia cố chịu tấn công mãnh liệt, vẫn còn có sức thở hổn hển ấn nút nghe. Chẳng để binh lính bao tin bên kia lên tiếng, Niga đã tức tối ngắt ngang.

"Câm miệng! Gác máy cho tôi! Cút được bao xa thì cút mẹ đi!"

Phỏng chừng nghe ra được cấp trên đang làm việc, lính đánh thuê trẻ giật mình sợ hãi, cất giọng run run: "Nhưng, nhưng đội trưởng từng dặn dò, phát hiện dấu vết người cá phải báo cáo..."

Niga không kịp đề phòng, hông dưới bị ăn một cú, khuỵu xuống đất, thấy Clorokawa cầm khoác ngoài của cậu ta lau đùi, khoác kimono vào, để chân trần ra ngoài, chỉ để lại cậu ta và người anh em như "tên đã lên dây" của cậu ta hết sức thê thảm.

"Clorokawa, mẹ nó anh..."

Niga nghiến răng chịu đựng vịn vách khoang khó khăn đứng lên, hít hà mấy hơi, thật sự không biết sao mình lại đi đến bước đường như hôm nay.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...