Chương 32: Miễn là có tính cách của một người bình thường
Hôm nay không thể nói chuyện tiếp rồi.
Quý Sâm gật đầu: “Đúng vậy.”
Quý Sâm tùy ý gật gật đầu, anh căn bản không quan tâm phòng thế nào, cho dù ngủ trên sô pha trong phòng khách cũng không sao cả.
Chỉ có thể nói, Dương Chiếu chưa từng tới nơi này.
“Trong tủ quần áo tôi có để vài thứ, đến lúc đó lấy ra là được.” An Thư Yểu mở tủ quần áo ra xem, quần áo mùa hè cùng mấy cái chăn đều để ở bên trong.
“Tôi về trước đem đồ đạc chuyển tới đây đã, tối nay gửi cho cô.”
Quý Sâm nghe xong, cảm thấy không có vấn đề gì.
Dù sao ngay cả dép cũng chỉ có một đôi.
Quý Sâm gật đầu: “Đúng vậy.”
Quý Sâm hơi nghiêng đầu, không ngờ cô thật sự tin mình bị Dương Chiếu đuổi ra ngoài.
Hai người mi
Điều này thực sự là một vấn đề.
Nhưng cũng đúng, nếu không non nớt cũng không đến mức bị Dương Chiếu lừa dối, cô còn bị nằm trong rọ.
Ở giữa phòng bày một cái giường, bên cạnh cửa có một tủ quần áo, những thứ khác không có gì cả.
Anh không thể vào phòng cô, không có nghĩa là cô không thể vào phòng anh.
An Thư Yểu thấy anh không phản đối gì, thì hài lòng gật đầu, cô đưa tay ra: “Cho tôi đi.”
Quý Sâm nhún nhún vai ý nói không sao cả, nhấc chân đi vào cùng cô.
Tuy rằng có hai phòng, nhưng An Thư Yểu bình thường rất ít khi đến phòng ngủ thứ hai, cơ bản dùng nơi này làm phòng chứa đồ.
An Thư Yểu: "..."
Hai phòng, một phòng khách, một phòng bếp và một phòng tắm, là hai phòng nhỏ rất phổ biến, ánh mắt Quý Sâm quét xung quanh một vòng, không phát hiện ra bất kỳ đồ dùng nào của nam.
n là có một người có tính cách bình thường, thì bây giờ cũng sẽ không đứng chung trong một phòng, thảo luận những điều cần lưu ý khi sống chung sau này.
Nhưng cô lại không như thế.
“Toilet ở ngay bên cạnh anh, phòng bếp thì vào cửa anh chắc là nhìn thấy rồi.”
Quý Sâm lấy điện thoại di động ra: “Thêm Wechat trước đi.”
Tương tự An Thư Yểu cũng có vấn đề, bình thường phụ nữ khi bị theo dõi, hoặc là báo cảnh sát, hoặc là thẳng thắn tránh xa người đàn ông này.
Quý Sâm: “Cho cái gì?”
Nhận thức về lãnh địa và tính chiếm hữu vô cùng mạnh mẽ.
Chung cư mà An Thư Yểu thuê, có ba phòng, cô ở một phòng ở phía tây.
Phòng ngủ thứ hai hướng về phía bắc, không bị hắt nắng vào, nhưng vì cửa sổ lớn, ánh sáng ban ngày cũng rất tốt.
Giống như con thú hoang tha con mồi về, nó không ăn, cũng không cho phép ai cướp mồi của nó.
An Thư Yểu: “... Tôi trong lòng anh là loại người như thế sao?”
Vẫn còn non nớt lắm.
An Thư Yểu duỗi ngón tay chỉ và nói cho anh biết điều kiện sống chung: “Phòng của tôi anh không được phép vào, đồ đạc lấy ở đâu thì để ở đó, đừng làm đồ trong nhà lộn xộn lên, những thứ khác anh có thể tùy ý.”
An Thư Yểu chỉ mấy chỗ Quý Sâm có thể sẽ dùng cho anh xem, sau đó nói: “Nhưng tôi nói trước, anh chỉ có thể ở chỗ tôi đến khi có tiền thuê nhà mới thôi. ”
“Thứ hai đến thứ sáu, tôi thức dậy lúc bảy giờ sáng, cần phải dùng toilet, tốt nhất anh nên tránh thời gian đó của tôi.”
“Cô yên tâm, sau ba tháng công việc của tôi ổn định lại, liền dọn ra ngoài.” Quý Sâm thuận miệng nói.
Ngược lại cô đưa người đàn ông này về nhà.
Bởi vì thiếu nhiều thứ, nhìn trông rất trống trải.
Ba tháng cũng đủ để anh khiến cho Dương Chiếu trong lòng cô hoàn toàn biến mất.
Mở cửa đập vào mắt chính là tủ khóa được sắp xếp chỉnh tề, An Thư Yểu thuần thục thay dép lê, nói với Quý Sâm: “Không có dép dự phòng, anh đi giày trực tiếp vào đi.”
“Nếu như anh muốn ở, thì ở phòng này.” An Thư Yểu mở cửa phòng ngủ thứ hai ra, cho anh nhìn thoáng qua.
An Thư Yểu thêm vào.
“Chứng cứ Dương Chiếu ngoại tình ấy.”
Tính cách Quý Sâm ở một phương diện nào đó vẫn rất có vấn đề, ví dụ như bây giờ, rõ ràng anh không thích An Thư Yểu, nhưng chỉ muốn trói cô bên cạnh mình.
Quý Sâm ngẩn người nhìn hình nền đại diện là hình mèo đen, hài lòng cất điện thoại di động.
An Thư Yểu cạn lời: “Anh còn sợ tôi đổi ý à?”
Ít nhất là theo dõi một người phụ nữ về nhà, đó không phải là chuyện những gì một người bình thường có thể làm.
Bình luận