🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 44: Trảo bao

Edit: Vũ Quân

Đường Miên càng nói chuyện với Tôn Nhất Dương càng cảm thấy anh ta là một người tốt, thấu tình đạt lý, cũng không định tiếp tục lãng phí thời gian của đối phương, cô trực tiếp đem tình huống của mình đơn giản nói ra.

"Thì ra là như thế." Tôn Nhất Dương rất tiếc nuối thở dài:

"Lần đầu tiên tôi sinh ra cảm giác như vậy khi mới chỉ nhìn thấy ảnh chụp của một cô gái, nhưng cô có thể thẳng thắn thành khẩn như vậy, ngược lại càng làm tôi luyến tiếc buông tay......"

Lời này khiến Đường Miên nghe đều cảm thấy đỏ mặt, vừa lúc ly cà phê trên tay cũng thấy đế: "Cảm ơn anh, hôm nay đến đây thôi, cũng không lãng phí thời gian của anh nữa, tôi đi về trước."

"Tôi về cùng cô, tôi đưa cô đến bên đường bắt xe." Tôn Nhất Dương cũng buông ly cà phê xuống, đi ra ngoài với Đường Miên.

"Được, cảm ơn."

Hai người vừa một trước một sau ra cửa quán cà phê, Đường Miên lại đột nhiên bị người phía sau đỡ bả vai: "Chờ một chút, trên tóc cô có cái gì đó."

Cô lập tức dừng bước chân, chỉ cảm thấy hơi thở của người đàn ông phía sau nhích lại gần, tay cũng đỡ lấy eo cô.

"Nếu hai người chia tay, có thể suy xét một chút đến tôi không, tôi cảm thấy so với anh ta thì tôi hợp với cô hơn."

Câu này khiến Đường Miên sửng sốt, xoay đầu định hỏi lại Tôn Nhất Dương, lại thấy anh ta bị người khác một phen túm vài bước sang bên cạnh, ngay cả phản kháng cũng không có cách nào đã bị ném tới trên mặt đất.

"Chúng tôi sẽ không chia tay, anh không có cơ hội."

Hạ Nhai vừa nhìn đã biết là vội vàng chạy tới, quần áo đều ăn mặc lung tung rối loạn, lúc đứng yên tại chỗ cúi đầu liếc Tôn Nhất Dương còn đang thở gấp, cũng không biết vừa rồi chạy một đoạn đường dài bao nhiêu.

Tôn Nhất Dương ngây ngốc một chút, ngay sau đó lập tức bò dậy từ trên mặt đất, hung tợn trừng mắt Hạ Nhai: "Tôi còn tưởng người cô ấy thích ưu tú như thế nào, không nghĩ tới là một tên thô lỗ như vậy, cậu có chỗ nào xứng với cô ấy?"

Hạ Nhai vốn dĩ không định để ý đến Tôn Nhất Dương nhưng lại bị câu nói cuối cùng của anh ta đánh trúng.

Vô số lần anh từ trong mơ tỉnh lại chỉ cần nghĩ đến cô đều sẽ không nhịn được sợ hãi đó chỉ là một hồi mộng đẹp của mình.

Cô tốt như vậy, anh có tài đức gì.

Mắt thấy Hạ Nhai lại sắp túm lấy Tôn Nhất Dương, Đường Miên sợ tới mức nhào qua ôm lấy eo anh: "Hạ Nhai! Bỏ đi, chúng ta về nhà!"

Hạ Nhai thu nắm tay lại, ánh mắt nhìn Tôn Nhất Dương cũng đã đủ giết người.

"Đừng lại đến quấy rầy cô ấy."

Trận rối loạn ngắn ngủi đã khiến cho không ít người qua đường dừng chân vây xem, Tôn Nhất Dương mất mặt về đến nhà, khuôn mặt đều đỏ lên, đôi mắt phẫn nộ trợn lên nhìn Hạ Nhai và Đường Miên rời đi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...