🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 7: Ai đang tới gần

Khi còn nhỏ Trình Niệm Niệm đã bị mẹ mình ép đi học vũ đạo, sau khi lớn lên thì cũng dần dần trầm mê trong đấy, sau khi kết thúc kì thi đại học thì cô nổi loạn lên, không nghe theo mẹ mình đi múa ba lê mà lại đi học múa, đối với cô mà nói, cô lại thích hưởng thức nhiều điệu múa khác nhau với nhiều phong thái khác nhau, múa là một loạt động tác vừa mềm mại vừa cứng rắn còn dùng để rèn luyện sức khoẻ, cho nên lúc cô suy xét đến các trường đại học, cô sẽ chọn thế mạnh toàn diện và khoa nghệ thuật ở Đại học N cũng khá nổi tiếng.

"Tôi có chuyện muốn nhờ học trưởng giúp, tôi có thể chờ học trưởng rảnh để hỏi về việc này không?"

Lục Di

Đệm chăn ấm áp làm suy nghĩ của Trình Niệm Niệm chậm rãi phiêu xa, cô lại nghĩ đến Lục Di

"Hả?? À..." Trình Niệm Niệm rốt cuộc cũng hoàn hồn lại: "Mình không sao đâu."

Edit by Kiera
Editor: Bởi vì những chương tới đều không có H nên hôm nay và ngày mai sẽ đăng 2 chương liên tiếp đù đắp cho các nàng 😉.
Hãy nhớ vote cho tuii nhé ⭐️
_________

n xong tiết mục cậu ấy lại ngốc như vậy chứ??

"Chào học trưởng, tôi là Trình Niệm Niệm."

m với ngũ quan rõ ràng đẹp đến ngây người.

m ngồi trên ghế văn phòng, ngửa lưng ra sau, đỉnh mày cau lại, duỗi tay xoa xoa huyệt Thái Dương, A, lại muốn hút thuốc.

______

______

Trình Niệm Niệm, Niệm Niệm, Niệm Niệm, đầu lưỡi chống lại chân răng, lại rời đi, liếm qua hàm trên, từ trong miệng anh kêu ra như thế nào lại cảm thấy mang theo nhiều vài phần triền miên....

Phó hội trưởng nghe tới nửa câu đầu liền vui vẻ vì sẽ có người cũng cậu chia sẻ công việc nặng nhọc cho đến khi Lục Di

Sau đó liền gặp được Lục Di
m cầm điện thoại vuốt ve, đưa lưng về phía cửa, dựa tên cái bàn, cũng không biết đang suy nghĩ cái gì.

Trong lòng Trình Niệm Niệm chợt căng thẳng, giống như chỉ cần nghe được tên của anh liền không thể bình tĩnh được, trong lòng âm thầm ghi nhớ chuyện mượn phòng này.

Lục Di

Lục Di
m lấy kính từ trên bàn đeo lên, đưa ra một tấm thẻ: "Yêu cầu mua cái gì thì tính kinh phí vào cái thẻ này, trận bóng rổ mấy ngày nữa tôi sẽ đồng ý đấu."

Từ lúc kết thúc bữa tiệc tối chào mừng ngày hôm qua, cô vẫn luôn thấy hoang mang, cảm giác có chút giống như nằm mơ vậy. Mãi đến khi đi vào phòng tập nhảy rồi, cô vẫn còn ngơ ngác ngồi bất động còn hồn thì như bay, thấy vậy Nhan Tâm mới vẫy tay qua lại trước mặt Trình Niệm Niệm để gọi hồn cô về: "Này này!!! Hoàn hồn lại nào!! Tiểu Niệm Niệm!!" Tại sao sau khi biểu di

"Không có việc gì là tốt, tháng tới hình như sẽ có một trận bóng rổ, nghe nói trường học chúng ta lại chịu mời Đại học A cùng nhau thi đấu giao hữu, giáo viên vừa mới tới để hỏi chúng ta có ai tự nguyện đi làm cổ động viên cho đội mình không, cậu không biết lúc nãy có một nhóm nữ sinh tích cực như thế nào đâu."

"Còn không phải là bởi vì nghe nói Hội trưởng Hội Học Sinh trường mình lần này có vẻ cũng sẽ tham gia thi đấu nên đương nhiên người có dụng tâm thầm kín sẽ lao vào rồi nha."

m, có rất nhiều lời đồn đại rằng, anh nổi tiếng nhất trong khoa tài chính ở Đại học N, lúc bắt đầu năm hai đã đảm nhiệm chức vụ Hội trưởng Hội Học Sinh, anh vô cùng tuân thủ kỷ luật, đối với người khác cũng rất khiêm tốn vừa phải tuy rằng anh rất lạnh lùng và trầm tính. Lục Di

Sau đó anh quay đầu ngước mắt nhìn về phía ngoài cửa sổ, ánh mặt trời phản xạ qua thấu kính mà toả ra vầng sáng, đầu ngón tay khẽ nhúc nhích vuốt ve, môi mỏng hé mở mang theo ý cười, khẽ nói vài câu, đầu lưỡi lại chống ở chân răng, rồi rời đi, liếm qua hàm trên....

Từ sau khi Trình Niệm Niệm gửi tin nhắn đó cho anh thì vẫn luôn lo sợ bất an.

Sau một hồi lâu, một tiếng trầm thấp thở dài mang theo thỏa hiệp từ cổ họng phát ra.

m, ngày đó ở hành lang anh kêu tên của mình.

n gõ cửa tiến vào văn phòng của Lục Di

Ánh mắt Trình Niệm Niệm mang theo ý dò hỏi nhìn cô nàng.

"Buổi chiều ngày mai, hai giờ ở văn phòng của tôi."

"Nhưng không phải phòng học múa của bọn mình đang sửa chữa lại sao, cái phòng học này vốn dĩ không thể chứa nhiều người tập luyện đến vậy đâu." Trình Niệm Niệm chớp chớp đôi mắt nhìn bạn tốt của mình.

Trong một phòng học ở xa kia, nghe giáo viên trên bục giảng giảng bài làm Trình Niệm Niệm nhàm chán đến sắp ngủ, do đó cô cũng không phát hiện màn hình điện thoại đặt trên bàn học chợt sáng lên.

Tay Lục Di

Cửa phòng đóng lại, trong văn phòng khôi phục lại một mảnh yên tĩnh, tiếng tin nhắn trên bàn truyền tới, người ngồi đó vẫn không có động mà đang trầm tư.

Trở lại ký túc xá rồi tắm rửa xong xuôi, đầu tóc cô cùng chưa sấy cúi xuống nhìn chằm chằm thông tin liên lạc của Hội trưởng, Phó Hội trưởng, Bí thư cùng một số nhân viên quản lý của Hội học sinh trên trang web chính thức của trường, sau đó nhìn chằm chằm ảnh chụp của Lục Di
m cũng thường xuyên xuất hiện trước mắt công chúng, diện mạo không tầm thường lại nghe đồn gia cảnh cũng không tồi, cũng nghe đến người khác đồn thổi rằng vào năm ba anh đã chuẩn bị tự lập gây dựng sự nghiệp, nên người hoàn mỹ như vậy luôn luôn hấp dẫn lực chú ý của người khác.

m liền nhìn thấy cảnh tượng như vậy, bóng dáng lạnh lùng nửa xoay người lại, gọng kính tơ vàng che khuất đi khoé mắt của anh, sau đó Hội trưởng làm như không có việc gì lạnh lùng mở miệng: "Giúp tôi đặt thêm một bàn làm việc trong văn phòng, chức vị trợ lý hội trưởng, không cần ghi vào hồ sơ hội học sinh."

"Ôi...." Rốt cuộc nên nói như thế nào đây, mặc kệ đi, dù sao lý do mình tìm anh ấy cũng là chuyện công việc, trực tiếp một chút là tốt rồi. Nội tâm của Trình Niệm Niệm tự gật đầu sau đó ngón tay cuối cùng cũng quyết định nhấn nút gửi, mặc kệ! Mặc kệ đi! Cả người và mông cùng chui vào chăn, hai chân đập loạn, rồi lại lăn qua lăn lại biến mình thành một con tằm nhỏ.

"Bang" Tiếng máy tính đóng lại vang lên, cô xoa loạn mái tóc còn ướt, chậm rì mà bò lên trên giường, nằm sấp cúi đầu nhìn chằm chằm điện thoại thật lâu, cô sợ bị anh phát hiện dụng tâm kín đáo của bản thân, màn hình hiện lên một chuỗi số.

m vừa dứt lời, cậu liền nhảy dựng lên: "Cái gì mà không cần ghi vào hồ sơ, chức vị này không phải là đùa giỡn đâu Hội trưởng?!"

m cầm lấy điện thoại đặt ở một bên, híp mắt nhìn chằm chằm điện thoại, gõ xuống mấy chữ, gửi đi.

Phó hội trưởng lập tức cười hì hì đáp lại, bĩu môi, nội tâm còn vẽ ra một chuyện xấu, thật vất vả lắm Hội trưởng mới thông suốt chịu tuyển thêm một người nữa, nhưng lại để người kia làm việc trong văn phòng này, khiến cậu không thể bắt nạt được, không biết anh đang suy nghĩ gì nữa....

"Cái này thì không cần chúng ta lo lắng." Nhan Tâm không nhịn được nhéo gương mặt mềm mại Niệm Niệm, thầm nói thật đáng yêu: "Mình nghe nói bọ họ tính sẽ mượn văn phòng của hội học sinh bên kia để tập luyện, nhưng vẫn còn phải liên lạc với hội học sinh bên đó, dù sao thì ai muốn đi thì phải đi tìm quan hệ rồi."

Cho đến khi Phó hội trưởng Hà Vi

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...