Chương 9: Tâm tư của thiếu nữ
m cảm thấy có chút buồn cười.
Môi mỏng gợi lên, Lục Di
Edit by Kiera
Mặc dù nói ra rất xấu hổ nhưng cơ thể thuần khiết nhiều năm chưa bị khám phá của cô đã bị anh nhìn thấy như vậy, Trình Niệm Niệm lại phát hiện hoá ra tận đáy lòng mình lại hy vọng anh có thể thích, giống như biển người mênh mông chỉ có anh là khác biệt với cô, đã thế cô còn trộm cùng ai đó có dấu hiệu thân mật gần gũi nữa.
m khó có được lúc lái xe ra ngoài, thuần thục điều khiển xe, đảo quanh tay lái, màn đêm mang theo ánh đèn màu cam lướt qua.
Đối mặt với một người hoàn mỹ tuấn lãnh[1] như vậy, lại hình như đối với mình phảng phất một chút yêu thích, còn luôn tản ra hormone nam tính như vậy, đã làm trái tim thiếu nữ nhạy cảm có chút chua xót của cô vô tình đập loạn nhịp.
Trình Niệm Niệm cảm thấy mình đã bị chọc trúng tâm tư rồi, cô ngẩng đầu lên tự cho là là mình rất hung dữ trừng mắt Lục Di
m ngồi xuống, hơi thở anh tới gần, khuôn mặt liền ngăn không được mà đỏ ửng lên, lẩm bẩm nói "Không có làm cái gì, tôi chỉ sắp xếp lại danh sách rồi làm bài tập của mình."
Anh từ ngăn kéo lấy ra một xấp tư liệu đưa cho cô: "Học kỳ sau trường sẽ có hoạt động giao lưu nghệ thuật với nước ngoài, Hội học sinh bên này sẽ phụ trách tiếp đón, đây là tư liệu."
Lục Di
Vừa lòng nhìn thấy được vành tai nhỏ của ai đó đã phiếm hồng: "Em thông minh như vậy, nhất định đã đoán được rồi đúng không?"
m ý thức được hôm nay mình cười có chút nhiều.
m tắm xong, mang theo hơi thở lạnh lẽo bước tới thật gần cô.
m đang bưng khay chứa mấy chén thức ăn đi tới, cho dù không phải là nhà hàng xa hoa hay mặc trang phục chỉnh tề, anh chỉ dạo bước thôi mà lại phảng phất giống như là cùng mọi thứ xung quanh ngăn bởi một bức tường, khí chất hoàn mỹ đến như vậy.
Rốt cuộc cũng không phải là học trưởng nữa rồi: "Hả?"
m." Cuối cùng cô vẫn không nhịn được mà nói ra.
m.
Giọng nói mang theo ý cười: "Tại sao lúc cùng tôi nói chuyện thì mặt liền đỏ lên vậy?" Giọng nói mang theo sự dụ dỗ không thể che dấu truyền ra ngoài.
Vào đại học mới phát hiện ra hoá ra là không đúng người.
"Chuyện tôi vừa mới hỏi......." Cô tạm dừng lúc lâu, sau đó lấy hết can đảm nhìn anh: "Tại sao lại là tôi?"
Trình Niệm Niệm gật đầu: "Vâng."
"Đi thôi, đi ăn cơm trước."
"Em đến từ khoa nghệ thuật sao?"
Trình Niệm Niệm tiếp nhận rồi nhìn thoáng qua, trầm mặc đi mấy phần, lại ngẩng đầu nhìn về phía người trước mắt này.
"Tới những nơi này, nam sinh các anh sẽ luôn cảm thấy không đủ ăn không phải sao?"
Anh dán tới gần bàn, con mắt đen như mực nhìn chằm chằm cô: "Em đã biết rõ đúng không?"
m không cần dư thừa che đậy nữa.
Bởi vì tâm tư của thiếu nữ chưa biết yêu là gì nên Trình Niệm Niệm sẽ dùng dũng khí nhiều năm qua đều cho Lục Di
Trình Niệm Niệm chờ cho đến khi Lục Di
Trình Niệm Niệm không khỏi liếc mắt nhìn người bên cạnh, anh chỉ mặc áo sơ mi trắng đơn giản, hàng lông mày lộ ra sắc bén, cảm xúc cô có chút phức tạp, mấy ngày nay không gặp nhau cũng khiến cô mơ hồ đoán ra được tâm tư của mình.
Trình Niệm Niệm từ lúc Lục Di
Đến bây giờ mới hỏi, cô bé ngốc nghếch.
"Tại sao lại là tôi?" Cô còn có rất nhiều điều muốn hỏi.
Đeo mắt kính tơ vàng vào, anh cài chặt móc đồng hồ vào rồi đưa tay lên xem giờ.
Cửa hàng này từ cách trang trí đến cách để bàn thậm chí cách để tương cũng đều chọc đúng sở thích của Trình Niệm Niệm, dùng ngón trỏ gõ nhẹ lên mặt bàn, nhưng lại nghĩ đến Lục Di
"Làm sao vậy?"
"Không phải em học múa sao?" Sắc mặt anh tự nhiên.
"Mấy ngày nay ở văn phòng làm cái gì hả?"
Thật ra cũng không có gì đáng suy ngẫm, mười tám tuổi chính là mùa hoa nở, Trình Niệm Niệm từ nhỏ đã tập múa, dáng người mang theo đường cong tinh tế, mông hiếm thấy cũng khá cong, hơn nữa lớn lên lại đáng yêu, lúc cô học cấp ba cũng không thiếu người theo đuổi, có thể là từ trước đến giờ đều được trong nhà đưa rước nên cũng không có cơ hội cùng nam sinh tiếp xúc nhiều, cho nên hiện tại vẫn không có cái tâm tư đó.
Xe chạy thong thả vững vàng, ngừng lại trước một cửa hàng nhỏ tinh tế, cửa hàng cũng không lớn nhưng kinh doanh rất tốt, Trình Niệm Niệm tìm được vị trí trống ngồi xuống, từ xa nhìn thấy Lục Di
Ngây thơ không biết tình.
Bắt lấy mắt kính tơ vàng, lúc này Lục Di
"Đưa cho tôi sao?"
m, nghiêng đầu hỏi: "Mới vừa chơi bóng xong, anh không đói bụng sao?"
Ngón tay Trình Niệm Niệm run lên, cô trầm mặc, không dám ngẩng đầu.
Lục Di
"Trình Niệm Niệm."
Hôm nay Lục Di
Đi đến ghế sô pha đứng trước mặt cô,cô ngoan ngoãn giống như một con mèo nhỏ vậy, anh vẫn không nhịn được mềm lòng than nhẹ một tiếng, sau đó ngồi xuống gần thân hình mềm mại của cô.
[1]: Đẹp trai + lạnh lùng.
"Lục Di
Ánh mắt đào hoa tràn đầy ý cười, dù có che giấu đi cũng không ngăn được sự xinh đẹp, anh không nhịn được duỗi tay xoa đỉnh đầu mềm mại trước mặt: "Đi ăn cơm trước được không?"
m, lại không nghĩ tới hình ảnh này trong mắt Lục Di
m nhướng mày, gật đầu.
m cô lại chính là sủng vật được nuôi dưỡng đang vươn móng vuốt nhỏ ra cào cào anh.
Bình luận