Chương 7: Người làm việc cần phải ăn!
Lâm Ngư mặc bộ áo bông đen rộng thùng thình của Ngụy Thanh Sơn bước ra, dáng vẻ mập mạp, ngô ngố trông như một chú chim sẻ béo tròn, khiến người ta nhìn mà buồn cười.
Cậu vội vàng chạy đến phòng bếp, vừa bước vào đã thấy bữa sáng được chuẩn bị xong. Trong lòng Lâm Ngư không khỏi ảo não, ngày đầu tiên đã ngủ quên, còn để cho phu quân phải tự mình thức dậy nấu ăn.
Ngụy Thanh Sơn đứng ở cửa gọi cậu:
"Ngư ca nhi, rửa mặt rồi vào ăn cơm thôi."
Lâm Ngư vội đáp, bưng chậu gỗ ra lu múc nước để rửa mặt. Ngụy Thanh Sơn đứng bên cạnh nhìn, trong lòng nghĩ đến đôi chân lạnh lẽo của cậu lúc tối. Hắn đã quen không cần nước ấm, nhưng phu lang lại là ca nhi, tính tình mảnh mai, thời tiết lạnh thế này sao có thể dùng nước lạnh được.
Ngụy Thanh Sơn bước đến bếp, múc một gáo nước ấm đổ vào chậu gỗ trước mặt Lâm Ngư, giọng ôn hòa: "Thời tiết còn lạnh lắm, dùng nước ấm mà rửa mặt."
Lâm Ngư cảm kích gật đầu, ánh mắt tràn đầy vẻ biết ơn.
Con chó săn tên Tuyết Trắng hiếu động không biết từ đâu chạy lại, cọ cọ vào chân Lâm Ngư. Chú chó lớn, thân hình cao, tứ chi thon dài, khiến Lâm Ngư hơi hoảng sợ, không dám động đậy. Ngụy Thanh Sơn quay lại, thấy cảnh tượng ấy, liền nghiêm giọng gọi: "Tuyết trắng, lại đây!"
Tuyết Trắng có vẻ rất thích Lâm Ngư, Ngụy Thanh Sơn gọi một tiếng nhưng nó vẫn không chịu nhúc nhích, chỉ đứng lì ở bên cạnh Lâm Ngư. Phải đến khi hắn nghiêm giọng lần thứ hai, Tuyết Trắng mới miễn cưỡng tránh sang một bên, dáng vẻ đầy sự không tình nguyện.
Con chó đen còn lại thì khác, nằm lười biếng ở góc sân, mắt không thèm ngước lên. Thoạt nhìn, nó có chút dữ tợn lại có vẻ chẳng hề quan tâm đến ai.
Trong lúc Lâm Ngư rửa mặt, Ngụy Thanh Sơn đã bày sẵn bữa sáng ở nhà chính. Bữa sáng giản dị, chỉ có màn thầu trắng hôm qua chưa ăn hết, cháo loãng, hai quả trứng gà, và một đĩa nhỏ dưa muối.
Rửa mặt xong, Lâm Ngư rón rén ngồi xuống bàn. Ngụy Thanh Sơn đặt quả trứng gà đầu tiên trước mặt cậu, hắn biết rõ Lâm Ngư sẽ không bao giờ tự mình đụng tới thứ gì quý giá như trứng gà.
Lâm Ngư chỉ ăn nửa cái màn thầu, một quả trứng gà, uống thêm một bát cháo nhỏ đã cảm thấy no. Vừa đặt bát xuống, Ngụy Thanh Sơn liền đẩy quả trứng còn lại sang trước mặt cậu, giọng nghiêm nghị:
"Cái này ngươi cũng ăn đi."
Lâm Ngư vội lắc đầu từ chối, nói nhỏ:
"Ngươi ăn đi."
Trong lòng cậu nghĩ, Ngụy Thanh Sơn còn phải làm việc nặng, ăn no mới có sức, sao cậu có thể tranh phần của hắn được?
Ngụy Thanh Sơn thở dài, nói: "Ta không thích ăn cái này."
Nhưng vẻ mặt Lâm Ngư vẫn ngập ngừng, đôi mắt đầy lúng túng nhìn quả trứng, như thể không biết phải xử lý thế nào.
Ngụy Thanh Sơn cũng không phải nói dối, thật sự là hắn không thích ăn trứng gà, vừa nhạt nhẽo lại chẳng có chút hương vị nào, hắn vẫn thích ăn thịt hơn. Ở vùng nông thôn này, trứng gà thường được để dành cho tiểu hài tử hoặc nữ nhân, ca nhi ở cữ dùng. Tuy quý giá, nhưng với gia cảnh nhà hắn hiện tại vẫn đủ ăn, không đến mức phải keo kiệt mấy thứ này.
Bình luận