🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 189: C189: Chương 189

Tiếc rằng Tần Như Lương lục soát ngọn núi này cả một đêm cũng không có thu hoạch gì.

Khi Thẩm Nguyệt mở mắt ra lần nữa, nàng phát hiện bản thân đang nằm trên giường, trong một căn phòng.

Gian phòng này là một gian phòng rất bình thường, song cửa, cánh cửa, bình phong và đồ đạc khác trong phòng đều được làm từ gỗ, nơi nào cũng toát lên vẻ yên tĩnh và bình lặng.

Một tấm rèm trúc buông xuống bên cửa sổ, cơn gió từ bên ngoài lọt vào loáng thoáng lẫn cùng mùi thơm tươi mới dịu lòng của trúc.

Tất cả trông có vẻ bình thường, nhưng vô cùng d
chịu. Khi Thẩm Nguyệt cúi đầu trông thấy chăn gối trên giường được làm từ lụa tơ tằm thiên nhiên, khóe miệng nàng không khỏi giật giật.

Lắm tiền tới cỡ nào cơ chứ.

Nàng liếc mắt nhìn bầu trời bên ngoài, vẫn là một mảnh tối tăm.

Thẩm Nguyệt không biết mình đã ngủ bao lâu, thời gian này nàng ngủ rất say, bây giờ thể lực mới khôi phục hơn.

Nàng vẫn loáng thoáng nhớ tới nam nhân mặc đồ đen mà nàng đã gặp trước khi thiếp đi, chính hắn đưa nàng tới đây ư?

Hắn nói Liên Thanh Châu bảo hắn đến, nhưng nơi này hình như không phải nhà của Liên Thanh Châu.

Khi nàng đang hoài nghi thì một bóng người bước tới trước cửa, chậm rãi đẩy cửa tiến vào.

Tô Vũ ngước mắt lên thấy Thẩm Nguyệt đang ngồi trên giường, hai người lặng lẽ nhìn nhau một lúc lâu.

Hắn đi vào trong phòng, tay xách theo một hòm thuốc, thản nhiên như không mà ngồi bên giường của Thẩm Nguyệt, bàn tay thon dài đẹp đẽ mở chốt hòm thuốc. Với bàn tay mịn màng đó, đến cả bộ chốt tinh tế kia cũng ảm đạm đi vài phần.

Thẩm Nguyệt liếc mắt nhìn hòm thuốc, thấy đồ đạc ở bên trong rất đầy đủ.

Tô Vũ điềm đạm hỏi: “Sao không ngủ thêm một lát, cảnh giác đến vậy à?”

Thẩm Nguyệt đánh giá hắn, thấy hắn vẫn mặc bộ đồ đen kia, vết máu không cẩn thận bắn lên mặt còn chưa kịp lau, chắc hẳn vừa mới quay về không lâu, chưa kịp để tâm đến mấy thứ này.

Tô Vũ bận rộn sắp xếp dược liệu, không có thời gian quan tâm chính mình.

Thẩm Nguyệt hỏi: “Ngươi và Liên Thanh Châu có quan hệ gì?”

Tô Vũ buột miệng đáp: “Cô đoán xem”.

“Bằng hữu?”

“Đoán lại đi”.

“Thuộc hạ? Huynh đệ? Long dương chi luyến?”

“Thôi thì đừng đoán nữa”.

Bàn tay mát lạnh của hắn nắm chặt cổ tay của Thẩm Nguyệt, cảm giác như chạm vào ngọc. Thẩm Nguyệt nhíu mày, định rụt tay về theo bản năng.

Không ngờ lực đạo trên tay Tô Vũ không cho phép nàng nghi ngờ.

Ngón tay của hắn gạt những ngón tay của Thẩm Nguyệt ra, để lộ da thịt trong lòng bàn tay của nàng.

Vết thương do dao ở lòng bàn tay của nàng vốn đã sâu, sau vì bị nàng giày vò một phen mà vết thương không thể nào nhìn nổi.

Thẩm Nguyệt hít một hơi thật sâu, khi Tô Vũ dùng vải bông lau nhẹ thì “shh” một tiếng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...