🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 795: C795: Chương 795

Thẩm Nguyệt đáp: “Bây giờ ta vẫn chưa cần thay đồ tắm rửa, đợi khi nào cần đến tất nhiên sẽ gọi các ngươi”.

“Vâng”, nha hoàn đành đáp một tiếng rồi lặng lẽ lùi ra.

Nha hoàn vừa ra đến cửa, giọng nói của Thẩm Nguyệt lại lần nữa vang lên: “Đi thông báo cho thủ thành một tiếng, đợi khi nào sênh ca bên đó kết thúc, ta còn muốn qua đó một chuyến”.

“Nô tì đã rõ”.

Nha hoàn ra khỏi viện tử, vội vàng chạy đi truyền lời.

Thẩm Nguyệt nhìn bản thân trong gương, đôi môi đỏ hồng, mi mục điềm nhiên, đêm nay không cần tẩy rửa lớp trang điểm này.

Nàng điểm thêm một ít son môi, khiến đôi môi vốn đỏ nay càng thêm rực rỡ.

Có lẽ vì ở cùng Tô Vũ lâu quá, bây giờ lòng dạ nàng chẳng có chút gợn sóng. Không còn cảm thấy khuất nhục hay chật vật, cũng không vì những ánh mắt và lời nói hạ lưu ô uế kia mà cảm thấy ghê tởm hay phẫn nộ.

Thực ra nàng cũng dần dần biến thành người giống Tô Vũ, nàng có mục đích sắp đạt được, thế nên tất cả những thứ khác không đủ nhét kẽ răng.

Cho dù bắt nàng phải quỳ xuống trước mặt gã thủ thành mập mạp dơ bẩn đó, nàng cũng quỳ một cách ung dung.

Xét từ góc độ nào đó, Tô Vũ lòng dạ quá thâm sâu, nhưng tâm tư của nàng cũng chẳng đơn giản.

Thẩm Nguyệt cảm thấy bản thân mình trong gương thật xa lạ, không biết Tô Vũ từng có thời khắc nào như nàng không, khi soi gương cũng cảm thấy bản thân xa lạ.

Thẩm Nguyệt nghĩ, chắc chắn là có.

Những người như họ, khi vui vẻ, không thể muốn cười là cười ra được, khi phẫn nộ, không thể muốn mắng là mắng chửi được, khi đau buồn, không thể muốn khóc là khóc được.

Tất cả cảm xúc đều phải nhẫn nhịn.

Nhẫn đến đau lòng vẫn phải nhìn.

Trên bàn trang điểm vẫn còn đặt cuốn thánh chỉ, nàng đã cầm nó suốt dọc đường quay về.

Khi cầm vào thánh chỉ, nàng chỉ muốn xé nát nó ngay tại chỗ, hoặc châm lửa đốt luôn cũng được.

Nhưng nàng vẫn nâng nó trở về như đang đối đãi với trân bảo, không thể xé cũng chẳng thể đốt.

Sau đó, khi đêm đã khuya, nha hoàn trở về trong đêm đen, đứng trước cửa phòng mà nói với Thẩm Nguyệt: “Hồi bẩm Tĩnh Nguyệt công chúa, yến tiệc trong phủ thủ thành đại nhân đã tan rồi, đại nhân đang chờ công chúa qua đó”.

Thẩm Nguyệt rất bình tĩnh, thản nhiên đáp: “Ta biết rồi, ra cửa chuẩn bị kiệu đi”.

Nha hoàn cho người đi chuẩn bị kiệu trước, bấy giờ Thẩm Nguyệt mới đứng dậy, mở cửa chậm rãi đi ra ngoài.

Thế nhưng nàng vừa mở cửa, một cánh cửa khác trong viện cũng mở ra theo.

Thẩm Nguyệt nghe tiếng mà nhìn sang, thấy ánh sáng nhờ nhờ của hành lang soi rõ đường nét của Tô Vũ, nhưng không thể thắp sáng nổi đôi mắt thâm trầm của hắn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...