🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 930: C930: Chương 930

Tần Như Lương nhìn Thẩm Nguyệt, sau đó chỉ vào khóe mắt mình, nói: “Tối hôm qua ngủ không ngon à? Mắt có quầng thâm rồi kìa”.

Hắn ta không nói còn đỡ, vừa cất lời là lại khiến Thẩm Nguyệt tức giận.

Tần Như Lương cười nói: “Còn ta thì ngủ ngon lắm”.

Thẩm Nguyệt nheo mắt: “Gần đây hình như ngươi thích cười đấy nhỉ, bị canh gà ám não rồi à”.

“Bao năm nay ta đã không được cười thoải mái rồi. Sao, cô chỉ cho phép bản thân cười, còn ta thì không được phép à?”. Hắn ta đưa canh gà cho Ngọc Nghiên: “Mang đi đổ đi”.

Ngọc Nghiên nhìn Thôi thị, thấy bà ta khẽ gật đầu với mình thì mới bưng tô canh đi ra ngoài, đổ canh vào trong bồn hoa.

Ngọc Nghiên đi ra ngoài nhưng Thôi thị vẫn ở lại, Tần Như Lương muốn làm mấy chuyện cợt nhả cũng khó, huống hồ hiện giờ Thẩm Nguyệt vẫn rất đề phòng hắn ta.

Thẩm Nguyệt liếc nhìn nồi canh đặc sệt mỡ trong tay Ngọc Nghiên, cười lạnh: “Con gà này chết oan thật, ngươi không cảm thấy mỗi ngày một con gà là lãng phí nhưng ta lại thương số hoa mình trồng lắm đây”.

Tần Như Lương nói: “Vậy từ mai ta chuyển sang hầm bồ câu nhé?”

Thẩm Nguyệt trợn mắt, sau đó liếc tay hắn, hỏi: “‘Móng vuốt’ của ngươi khỏi rồi à?”

Tần Như Lương cũng nhìn tay mình rồi đáp: “Vẫn chưa”.

“Ngươi lừa ai đấy, rõ ràng hôm qua dùng sức mạnh lắm mà”.

Tần Như Lương nói: “Hôm qua là do hăng hái quá cho nên mới có sức hơn bình thường”.

Thẩm Nguyệt đá chân về phía Tần Như Lương, nhưng hắn ta đã kịp né sang bên cạnh. Tần Như Lương nói: “Từ từ nói chuyện thôi, cô động tay động chân gì thế”.

Thẩm Nguyệt cất lời: “Hắn bắt đầu chữa cho ngươi từ khi nào? Sao ngươi lại giấu diếm?”

Tất nhiên nàng biết, ngoài Tô Vũ ra thì trên đời không có người nào khác chữa khỏi được cho đôi tay của hắn ta.

“Trước đây có châm cứu vài lần, mới ổn hơn chừng ba đến năm phần gì đó. Nếu muốn khỏi hẳn thì vẫn phải chăm sóc thêm”.

“Chỉ châm cứu thôi cũng giúp ngươi đỡ được?”

Tần Như Lương nhìn nàng nói: “Sao có thể chỉ châm cứu thôi được, lúc cô không biết đã dùng lưỡi dao mỏng rạch vài cái, nhưng vết tích quá nhỏ nên khó phát hiện thôi. Về sau vẫn phải châm cứu thêm thì mới khỏi được, có điều sau khi về kinh không còn cơ hội nữa”.

Thương tích của hắn ta là do Tô Vũ chữa trị, tất nhiên cũng chỉ mình Tô Vũ mới biết rõ cách thức.

Qua biểu hiện của Tần Như Lương, từ khi hồi kinh tới giờ, Thẩm Nguyệt không hề phát hiện dấu vết gì hết, nếu không phải hôm qua cảm nhận được lực tay của hắn ta thì nàng còn tưởng hai tay của hắn ta đã bị phế hẳn rồi.

Thẩm Nguyệt nói: “Ngươi biết đóng kịch thật đấy”. Những người xung quanh nàng, ai cũng là diễn viên giỏi cả rồi!

“Cũng bình thường”.

“Bình thường cái đầu ngươi ấy!”. Nếu không phải Thôi thị và Ngọc Nghiên cản lại, có khi Thẩm Nguyệt đã nhảy dựng lên đuổi đánh Tần Như Lương luôn rồi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...