Chương 107: Đã chết, đều đã chết
Vị hoàng tử này lá gan thật là lớn, lại muốn lấy đầu Nam Lân Vương làm cầu đá. . . . . . Mọi người không khỏi nhìn Phượng Thương, hầu hết ánh mắt đều dừng trên cổ hoàn mĩ của Phượng Thương, nghĩ bụng Hoàn Nhan Nghị rốt cuộc có khả năng gì, mà lấy được đầu Phượng Thương.
Văn võ bá quan đủ loại thần thái, song sắc mặt Phượng Thương không hề thay đổi, hai mắt híp lại, giống như chưa từng nghe thấy lời Hoàn Nhan Nghị vừa nói. Duy chỉ Mộ Dung Thất Thất nghe thấy lời này, liền cười: "Ca, xem ra huynh muội chúng ta không được hoan nghênh rồi! Giết ca ca, sợ sau đó sẽ chính là lăng nhục muội muội đi. . . . . ."
Lời nói của Mộ Dung Thất Thất nhàn nhạt mà rơi vào tai Hoàn Nhan Liệt, chỉ là một câu nói nhỏ nhưng lại làm sắc mặt Hoàn Nhan Liệt có thay đổi lớn.
"Súc sinh!" Hoàn Nhan Liệt khuôn mặt dữ tợn, "Nhìn cái gì, còn không đem tên súc sinh này trói lại cho trẫm!"
Một tiếng "Súc sinh" làm Lâm Khả Tâm tỉnh táo lại, thấy Kính Đức dẫn người tới trói Hoàn Nhan Nghị, Lâm Khả Tâm "Rầm!" một tiếng quỳ gối trước mặt Hoàn Nhan Liệt. "Bệ hạ, xin người tha cho Nghị nhi ! Nghị nhi bình thường kính cẩn hiếu đạo, hôm nay như vậy, nhất định là bị hãm hại! Xin bệ hạ minh xét!"
Lâm Khả Tâm khuôn mặt lê hoa đái vũ, nhưng Hoàn Nhan Liệt lại vô cùng chán ghét. Tại sao những nữ nhân này trước mặt một kiểu, song sau lưng lại một kiểu? Lúc trước hắn còn nhớ tới phụ tử thân tình, nhưng Hoàn Nhan Nghị lại nói lời vô liêm sỉ như vậy! Xem ra ngày thường, biểu hiện của Hoàn Nhan Nghị cũng là giả vờ, cũng là lừa gạt hắn !
"Rượu vào lời ra, cho dù bị động tay chân nhưng lời hắn vừa nói chính là tâm địa thực của hắn!" Chân Hoàn Nhan Liệt vừa rút về liền bị Lâm Khả Tâm gắt gao ôm lấy, sắc mặt âm trầm. "Trẫm thấy, mẹ con các ngươi đã sớm thèm khát ngôi vị hoàng đế rồi, nhất định là người mẹ như ngươi ngày thường xúi giục hắn, nếu không hắn sẽ không nói như vậy. Hừ! Muốn trẫm chết sớm để các ngươi có được thiên hạ, mưu tính cũng thật là vẹn toàn đó!"
Suy nghĩ bị Hoàn Nhan Liệt nói ra, Lâm Khả Tâm sợ đến sắc mặt trắng bệch, nàng vội vàng phủ nhận, dùng sức dập đầu, "Bệ hạ, thần thiếp bị oan, thần thiếp một lòng chỉ vì bệ hạ, chưa từng có ý niệm phản nghịch trong đầu như vậy, xin bệ hạ đừng nghe lời tiểu nhân khiêu khích, xin bệ hạ minh xét !"
"Khiêu khích? Còn cần người khiêu khích sao? Vừa rồi là hắn chính miệng nói ra!"
Hoàn Nhan Liệt nhìn về phía Hoàn Nhan Nghị, thấy hắn vẫn còn say, càng cảm thấy đứa con trai này thật mất thể diện.
"Kính Đức, cả ngươi cũng không nghe lời trẫm sao? Mau trói tên súc sinh kia lại cho trẫm!"
"Dạ!" Kính Đức vội vàng gật đầu, phất tay, bảo hai thái giám đi tới, một phải một trái bắt lấy hai tay Hoàn Nhan Nghị.
Đang cao hứng lại bị người khác quấy rầy, cảm giác vô cùng khó chịu. Hoàn Nhan Nghị vừa nhìn thấy hai thái giám, liền giáng cho bọn họ mỗi người một bạt tai "Khốn nạn! Không nhìn thấy trẫm đang bận sao!"
Có lẽ do ban nãy nói chuyện cùng Hạ Vân Tích, nên Hoàn Nhan Nghị lúc này kích động, cảm giác như mình đã lên ngôi thành hoàng thượng rồi, vì vậy mới xưng "Trẫm".
Bình luận