Chương 108: Khảo nghiệm của Di Sa
Nội tâm của Mộ Dung Thanh Liên đau đớn đấu tranh.
Một mặt, đôi mắt trong suốt bừng sáng của nam nhân trước mặt làm nàng không nỡ lừa gạt hắn, nhưng mặt khác, chỗ dựa duy nhất của nàng – Thừa tướng Tây Kì quốc Mộ Dung Thái đã chết, nàng hiện tại không có gia đình, không có ai để dựa dẫm, nếu rời khỏi Di Sa, nàng chắc chắn không thể sống sót, không chừng còn bị bắt vào đại lao, tiếp tục một cuộc sống bi thảm.
Giữa thành thật và dối trá, được cưng chiều và bị ngược đãi, Mộ Dung Thanh Liên đấu tranh hồi lâu, thời điểm nhìn thấy đôi mắt đầy sủng nịch của Di Sa, Mộ Dung Thanh Liên cuối cùng cũng quyết định. Nàng không muốn sống hèn mọn thống khổ như vậy, nàng muốn mượn thân phận "Liên" này một lần nữa hồi sinh.
Thời điểm Mộ Dung Thanh Liên trầm tư, không chú ý Di Sa đang nhìn mình, ánh mắt lóe ra một tia sáng khác thường.
Đúng lúc này, một nữ tử khuôn mặt xinh đẹp mà lạnh lùng mang một chén canh tiến vào. "Công tử, canh đã được rồi."
"Cám ơn ngươi, Hạ Tuyết." Di Sa dường như luôn hòa nhã khách khí như vậy với tất cả mọi người, khiến Mộ Dung Thanh Liên càng tin tưởng dựa dẫm vào nam nhân này là quyết định hoàn toàn chính xác.
Thì ra cô gái này tên là Hạ Tuyết... Mộ Dung Thanh Liên âm thầm nhớ kỹ tên Hạ Tuyết. Lúc trước Di Sa mang nàng trở về, phân phó Hạ Tuyết hầu hạ nàng tắm rửa, Hạ Tuyết trực tiếp cự tuyệt, còn nói "Ta chỉ hầu hạ duy nhất công tử.", Di Sa đành mua một tỳ nữ khác hầu hạ Mộ Dung Thanh Liên.
Lúc ấy, Mộ Dung Thanh Liên có chút không thoải mái, vì sao một nô tỳ có thể ngang nhiên cự tuyệt yêu cầu của chủ nhân. Nhìn thấy Hạ Tuyết vẫn duy trì vẻ mặt lạnh lẽo, không hề tươi cười, nàng liền ghi nhớ Hạ Tuyết , bây giờ mới biết tên nàng. Tuyết, thật phù hợp với tính cách lạnh lung như thế.
Di Sa nhận lấy canh gà từ tay Hạ Tuyết, múc một muỗng đút cho Mộ Dung Thanh Liên. "Tay nghề Hạ Tuyết rất được, muội nhất định sẽ thích."
Nhìn khuôn mặt thuần khiết tươi cười của Di Sa cùng giọng nói ôn nhu, hốc mắt Mộ Dung Thanh Liên đỏ lên.
Trừ cha mẹ ruột của nàng là Mộ Dung Thái và Lưu Yên Chi, chưa có ai đối với nàng như vậy. Đặc biệt sau khi đến Bắc Chu quốc, trải qua bao nhiêu biến cố, đột nhiên có một người quan tâm mình, Mộ Dung Thanh Liên mắt ngấn lệ, nước mắt rơi như mưa.
"Làm sao vậy, Liên?"
Di Sa thấy thế, buông bát trong tay, đưa tay chạm vào khuôn mặt đầy vết thương của Mộ Dung Thanh Liên. "Vì sao khóc?"
"Tại sao lại đối với muội tốt như vậy?" Vừa dứt lời, nước mắt Mộ Dung Thanh Liên lại chảy xuống.
"Bởi vì huynh là ca ca của muội." Lời nói của Di Sa thong thả mà tràn ngập tiếc nuối thương yêu, dường như dung chính sự ôn nhu ấy làm thành một chiếc chìa khóa, từ từ mở cửa trái tim Mộ Dung Thanh Liên.
"Ca.." Mộ Dung Thanh Liên không nhịn được, nhào vào lòng Di Sa. "Ô ô ô, ca ca......"
Tiếng "Ca ca" này, Mộ Dung Thanh Liên chính mình cũng không rõ là thực tâm hay dụng tâm. Điều duy nhất bây giờ nàng biết, là nàng cần người trước mắt này, bất luận là ôn nhu hay năng lực của hắn, nàng đều muốn.
Bình luận