Chương 110: Thức Tỉnh
Hoàn Nhan Liệt cao hứng, tâm tình của Kính Đức cũng khá rất nhiều. những năm này đi theo bên người hoàng thượng, nhìn ngài ấy công việc bề bộn, vô luận là ưu điểm hay khuyết điểm, thành hay bại, thị phi đúng sai, Kính Đức cũng không dám vọng tưởng đánh giá. Điều hắn hy vọng duy nhất, chính là hoàng thượng mỗi ngày có thể nay vui vẻ như hôm vậy, làm nô tài , tự nhiên đều mong muốn chủ tử được tốt.
Dạ Minh Châu trên vách tường , nhẹ nhàng tỏa ra ánh sáng, chiếu lên khuôn mặt tươi cười của Hoàn Nhan Liệt. Đột nhiên, Hoàn Nhan Liệt cúi đầu, tiến tới trên người Hoàn Nhan Minh Nguyệt nhìn kỹ một lần, lông mày hắn nhíu chặt lại.
"Kính Đức, có người đã tới đây." Không giống với sự kích động cùng vui vẻ mới vừa rồi, vẻ mặt Hoàn Nhan Liệt lúc này trở nên ngưng trọng và nghiêm túc.
Tóc của Hoàn Nhan Minh Nguyệt thật chỉnh tề, rõ ràng là đã bị tỉ mỉ cắt tỉa qua. Mặc dù lúc trước mỗi lần tới đây hắn cũng cắt tóc chảy đầu cho Hoàn Nhan Minh Nguyệt, nhưng mà Hoàn Nhan Liệt nhớ rõ, lần trước chảy đầu cho Hoàn Nhan Minh Nguyệt, hắn cũng không có lựa chọn cây trâm cài đầu khảm nạm hồng ngọc này.
Hơn nữa, ở bên trong châu báu đồ trang sức hắn chuẩn bị cho Hoàn Nhan Minh Nguyệt, cũng không có cây trâm hồng ngọc này. Hôm nay, trên mái tóc của Hoàn Nhan Minh Nguyệt lại cài một cây trâm đậu đỏ, làm cho đôi mày anh tuấn của Hoàn Nhan Liệt nhíu lại thành một sợi dây thừng.
Rốt cuộc là người nào tiến vào? Là ai đã đến nơi này? Hoàn Nhan Liệt đứng dậy, nhìn quanh bốn phía địa cung.
Vẫn bình thường giống như trước, không có bất kỳ khác biệt nào, dù là ánh mắt thường nhìn nơi đây, cũng không phát hiện được có dấu vết người đã tới đây. Vậy thì cây trâm hồng ngọc kia từ đâu mà đến? Chẳng lẽ từ không trung biến ra sao?
Vô tình ánh mắt của Hoàn Nhan Liệt rơi vào cái nơ con bướm ở trên áo khoác của Hoàn Nhan Minh Nguyệt, mới vừa rồi trong lòng còn có bối rối, giờ phút này toàn bộ đã biến mất.
Cách hắn kết nơ bướm không phải như thế! Cái kết này đã bị sửa một lần. Nhất định là có người đã tới đây. Có người đến địa cung, thấy được Hoàn Nhan Minh Nguyệt. Nhất định là vậy.
Lúc này, miệng của Hoàn Nhan Liệt khẽ giật, vẻ mặt cũng trở nên dử tợn hơn. Khu vực riêng tư của hắn đã bị người khác phát hiện, bí mật của hắn bị biết, mà người trong cuộc là hắn lại không một chút hay biết gì! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Người này rốt cuộc là người nào? Hắn và Hoàn Nhan Minh Nguyệt có quan hệ gì? Chẳng lẽ hắn muốn mang Minh Nguyệt đi sao?
"Bệ hạ, bệ hạ. . . . . ." Nhận thấy được Hoàn Nhan Liệt khác thường, Kính Đức vội vàng đi lên trước.
"Kính Đức, ngươi nói xem, là ai đã tiến vào đây?" Hoàn Nhan Liệt quay mặt sang, trong tay đang cầm cây trâm hồng ngọc, hướng Kính Đức quơ quơ. Khi thấy vẻ mặt kinh khủng của Hoàn Nhan Liệt, trái tim Kính Đức Tâm"Lộp bộp" một cái.
Dường như, trước đây hắn đã từng nhìn thấy Hoàn Nhan Liệt như vậy, là ở chiến dịch Nhạn Đãng sơn.
Tuy đã cách mười sáu năm, Kính Đức vẫn người tinh tường nhớ được đêm đó Hoàn Nhan Liệt là như thế nào điên cuồng đến làm cho người sợ! Hôm nay, này một chi nho nhỏ đậu đỏ sai, lần nữa đem Hoàn Nhan Liệt chọc giận, để cho Kính Đức trong lòng không khỏi niệm một tiếng"Bồ Tát phù hộ" , chẳng lẻ mười sáu năm trước thảm án lại muốn tái diễn? Ngàn vạn không nên như vậy!
Bình luận