Chương 117: Di Sa = Liên sinh?
"Tiểu Uyển, hiện tại ta có việc, không thể bỏ đi được!"
Minh Nguyệt Thịnh có nổi khổ tâm riêng, cho dù muốn rời đi, cũng muốn đợi đến lúc thai nhi của Mộ Dung Thất Thất có thể ổn định rồi mới tính! Tấn Mặc mặc dù có y thuật cao minh, nhưng dù sao hắn không phải là người của cổ tộc , không hiểu rõ về cổ độc lắm. Mang thai khoảng ba tháng là thời điểm dễ dàng nhất xảy ra vấn đề , nếu có hắn ở bên cạnh, thì thật tốt hơn nhiều.
"Cho ta một lý do!" Cổ Quân Uyển tiến tới trước mặt Minh Nguyệt Thịnh, theo dõi ánh mắt của hắn, muốn nhìn ra một chút rốt cuộc hắn có nói thật hay không, có phải hắn lại muốn đùa giỡn nàng nữa hay không.
Đôi mắt đen nhánh của Minh Nguyệt Thịnh như một đầm nước sâu , khiến Cổ Quân Uyển vừa nhìn vào đó một lát, đột nhiên cảm thấy có một loại cảm giác như bị cuốn sâu vào đó, Cổ Quân Uyển vội vàng lắc đầu, thối lui ra sau.
"Sao vậy?" Nhìn thấy bộ dáng "quái lạ" của Cổ Quân Uyển , Minh Nguyệt Thịnh nhịn không được tò mò, đi lại gần: "Trên mặt ta có cái gì à?"
"Không có gì!" Cổ Quân Uyển định thần, liếc Minh Nguyệt Thịnh một cái, "Có chút không quen! Năm đó ngươi và ta đều cao ngang nhau, vậy mà hơn mười năm không gặp, ngươi cao hơn ta rất nhiều, cho nên có chút không phục! Còn ánh mắt của ngươi nữa, cũng không giống như lúc trước!"
Cổ Quân Uyển giở tính trẻ con ra mà nói, khiến cho Minh Nguyệt Thịnh "ha ha" cười, tâm tình đã khá hơn nhiều. Đối với "đứa bạn" trẻ con này, Minh Nguyệt Thịnh hoàn toàn phóng túng, miễn cưỡng tựa vào ghế, "Ta là nam nhân, lớn lên tự nhiên phải cao hơn nữ nhân rồi!"
Lời nói của Minh Nguyệt Thịnh...làm Cổ Quân Uyển bực mình, bình sinh nàng hận nhất việc mình là một nữ hài tử, một lòng muốn làm một nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất nhưng hết lần này tới lần khác vẫn là thân nữ nhi cho nên trong lòng vẫn đáng tiếc. Lúc này Minh Nguyệt Thịnh động đến "chỗ đau" của nàng, làm cho Cổ Quân Uyển làm sao không buồn bực được chứ.
"Minh Nguyệt Thịnh, ngươi nghe rõ cho ta, hiện tại cút về Nam Phượng quốc cho ta! Lập tức! Lập tức!".
"Đừng đừng đừng!" Thấy Cổ Quân Uyển tức giận, Minh Nguyệt Thịnh vội vàng cười dịu dàng dụ dỗ nàng, "Tiểu Uyển, ta chỉ đùa một chút mà thôi, ngươi đừng có hẹp hòi như vậy chứ! Trong lòng ta, Tiểu Uyển vẫn luôn là lớn nhất, chúng ta là huynh đệ giúp bạn không tiếc cả mạng sống!"
"Xí!"
Cố Quân Uyển lần này nhất quyết không để cho hắn "dắt mũi" nữa: "Do ta là người giúp bạn không tiếc cả mạng sống, nên kết quả mới thế này đây! Ngươi trực tiếp đâm ta hai đao! Dù sao, ta mặc kệ ngươi! Đó là quốc gia của ngươi, tự ngươi quản đi, ta không phải là người thu dọn cục diện rối rắm này cho ngươi đâu! Khi còn nhỏ ngươi làm sai, ta lại bị cha ta đánh, do chịu thay ngươi! Ngươi là tên khốn kiếp!"
Cổ Quân Uyển mắng liền một hơi, Minh Nguyệt Thịnh tự mình rót trà đưa tới trước mặt nàng: " Đây, thấm giọng đã, uống chút trà đi, một lát lại tiếp tục mắng!"
Lời này của Minh Nguyệt Thịnh chọc Cổ Quân Uyển càng thêm tức giận, trực tiếp bưng chén trà, ném thẳng về phía Minh Nguyệt Thịnh.
Bình luận