Chương 122: Chặn giết Di Sa
Chẳng qua mới chỉ trong bốn ngày, kế hoạch tác chiến với tam quốc đã bắt đầu triển khai, vì có sự tham dự của Phượng Tà, Phượng Thương trực tiếp chuyển giao mười vạn nhân mã cho Phượng Tà, vốn là Như Ý sẽ đi đến hướng tây, hiện giờ lại để hắn cùng đi với Hoàn Nhan Khang, suất lĩnh hai mươi vạn quân đi về phía bắc, còn Phượng Thương chỉ dẫn theo năm vạn Ưng kỵ quân, mục tiêu hướng phía Đông.
"Năm vạn quân đủ sao?" Mộ Dung Thất Thất chưa từng trải qua chiến tranh, chưa từng lên chiến trường. Nhưng nàng đã từng thấy những chuyện này chiếu trên truyền hình, hơi có chút lo lắng.
"Ưng kỵ quân của ta có thể lấy một địch trăm , mà còn là một đội quân thần tốc. Ngược lại nhiều người sẽ làm chậm tốc độ , làm lỡ việc, càng thêm phiền phức mà thôi."
Hiện giờ đã là tháng tư, xuân về hoa nở, Phượng Thương cũng thay đổi toàn thân bằng một kiện áo màu trắng. Phượng Thương đưa tay kéo Mộ Dung Thất Thất vào trong lòng, môi nhẹ nhàng mà chạm vào mày của nàng, "Khanh khanh, ta phải đi, chẳng lẽ nàng không có lời gì muốn nói với ta sao?"
"Ách ——" nghe Phượng Thương nói như vậy,vẻ mặt của Mộ Dung Thất Thất có chút cứng nhắc.
Tuy từng xem rất nhiều phim truyền hình, trong lúc chia tay nữ nhân sẽ khóc rất bi thảm , nhưng nàng lại khóc không được, càng không tìm ra được bất kỳ lời làm cho người khác xúc động. Dừng lại một lúc, Phượng Thương dùng ngón tay điểm vào chóp mũi Mộ Dung Thất Thất: "Bình thường nàng rất thông minh , hôm nay làm sao vậy ?"
"Không phải ngày kia chàng mới đi sao. . . . . . Hơn nữa, ta không biết nên nói cái gì. . . . . ."
"Đứa ngốc!" Phượng Thương hôn lên môi của Mộ Dung Thất Thất, đầu lưỡi cạy mở hàm răng của nàng, mút vào hương thơm của nàng,chờ đến lúc bên cạnh truyền đến một tiếng ho khan, Phượng Thương mới buông Mộ Dung Thất Thất ra, lúc này mới phát hiện người đến là Hoàn Nhan Minh Nguyệt.
"Khụ khụ, các con, cái kia, cứ tiếp tục!" Hoàn Nhan Minh Nguyệt hầm nước canh đem đến cho nữ nhi của mình, không nghĩ tới vào cửa liền nhìn thấy cảnh đôi vợ chồng này thân mật như vậy, làm cho mẹ vợ như nàng cũng phải xấu hổ một chút.
"Các con tiếp tục! Ta đi trước! Nhân lúc nước canh còn nóng con nên nhanh chóng uống !"
Bỏ lại lời này, Hoàn Nhan Minh Nguyệt vô cùng hiểu đạo lý mà rời khỏi phòng, thuận tay đóng cửa phòng lại.
"Đều là tại chàng!" sau khi Hoàn Nhan Minh Nguyệt đi, đôi bàn tay trắng như phấn của Mộ Dung Thất Thất đấm nhẹ vào trước ngực Phượng Thương: "Bị mẹ thấy được! Mắc cỡ chết!"
Thấy khuôn mặt nhuộm đỏ của Mộ Dung Thất Thất, Phượng Thương nhẹ cười, nắm tay nàng đi tới bên cạnh bàn, "Khanh khanh, nương đặc biệt vì nàng hầm nước canh, nhân lúc còn nóng nàng uống đi! Ngoan ——"
Phượng Thương tự mình múc canh đút cho Mộ Dung Thất Thất, thành công chuyển chủ đề.
Lúc Mộ Dung Thất Thất đang uống canh gà, Phượng Thương hôn lên cái trán của nàng một chút, hắn viện cớ có việc phải rời khỏi, Mộ Dung Thất Thất cảm thấy có điều không ổn trực tiếp gọi lại."Thương, chàng có phải có việc gì gạt ta?"
Bình luận